Bé gái không có chân 8 năm vẫn đến trường đều đặn


Từ khi sinh ra, bé gái Đa Cát Ka Niêm (dân tộc K’ho) không có đôi chân và đôi bàn tay cũng không lành lặn.

học sinh, học sinh khuyết tật

Ông Ndu Ha Du – bố của Ka Niêm, dù bận rộn việc nương rẫy, nhưng hàng ngày vẫn đưa con đến trường đều đặn.

Từ khi sinh ra, bé gái Đa Cát Ka Niêm (dân tộc K’ho), ở thôn Đạ Nhinh, xã Đạ Tông, huyện Đam Rông, tỉnh Lâm Đồng không có đôi chân và đôi bàn tay cũng không lành lặn. Nhưng 8 năm qua, em vẫn đến trường đều đặn bằng đôi chân của bố hay đôi vai của những người bạn cùng lớp.

Bây giờ, Ka Niêm đã là học sinh lớp 8A1, Trường THCS Liêng Trang, xã Đạ Tông, huyện Đam Rông. Đây thực sự là tấm gương sáng về nghị lực phi thường, đức tính chuyên cần, chăm ngoan trong học tập và rèn luyện.

Bố mẹ Ka Niêm có 11 người con, nhưng đã mất 4 vì bệnh tật. Nhà nghèo, các anh chị của Ka Niêm phải nghỉ học sớm. Còn Ka Niêm, với nghị lực phi thường, vượt qua mặc cảm khuyết tật, vẫn đến trường đều đặn trong tình yêu thương của gia đình, thầy cô và bạn bè.

Xã Đạ Tông, huyện Đam Rông có hơn 90% là đồng bào dân tộc thiểu số – một trong những xã còn nghèo khó nhất của tỉnh Lâm Đồng. Mặc dù chính quyền, ngành giáo dục quan tâm, triển khai nhiều chính sách hỗ trợ để học sinh đến trường, nhưng tỷ lệ học sinh bỏ học vẫn cao.

Học sinh ở đây thường nghỉ học theo mùa vụ để giúp bố mẹ thu hoạch mùa màng, lên rừng đào măng, hái đót để kiếm tiền trang trải cuộc sống, khiến cho công tác duy trì sĩ số học sinh ở nhiều trường học gặp nhiều khó khăn.

học sinh, học sinh khuyết tật

Vượt qua mặc cảm khuyết tật tay chân, 8 năm liền, Ka Niêm vẫn chuyên cần đến lớp.

Thầy giáo Phan Văn Diễn – Hiệu trưởng trường THCS Liêng Trang, xã Đạ Tông, huyện Đam Rông cho biết: “Năm học 2015 – 2016, trường có hơn 70 học sinh bỏ học dở chừng. Từ đầu năm học 2016 – 2017 này đã có hơn 20 em bỏ học. Vậy nhưng Ka Niêm vẫn chuyên cần đến lớp mỗi ngày, chăm chỉ học tập trong suốt 8 năm qua. Đây thật sự là tấm gương để các bạn noi theo”./.

(Theo VOV)



Source link

1

No Responses

Write a response