Tóm tắt Truyện Những ngày thơ ấu của Nguyên Hồng

Tóm tắt Truyện Những ngày thơ ấu của Nguyên Hồng

Đề bài: Tóm tắt Truyện Những ngày thơ ấu của Nguyên Hồng

Bài làm

Những ngày thơ ấu của nhà văn Nguyên Hồng được sáng tác vào năm 1941, được viết dưới dạng hồi ký để kể về cuộc sống gia đình của nhân vật tên Hồng. Tác phẩm gồm 9 chương thu gọn một cảnh ngộ, phản ánh những bộ mặt của xã hội nhơ bẩn.

Bà nội của chú bé Hồng đi đạo, sinh nở 18 lần nhưng chỉ còn lại 3 người con Bố của bé hồng là con trai duy nhất của bà. Bố của Hồng làm cai ngục, khi sinh ra có biết bao nhiêu người nhà của phạm nhân mang đến biết bao vàng bạc, đồ ăn thức uống thơm ngon. Mẹ hồng là một người phụ nữ xinh đẹp, quanh năm buôn bán khắp các tỉnh nên chẳng mấy khi về nhà. Thế nhưng bố mẹ em đến với nhau lại thiếu đi tình yêu thực sự, vì vậy tuy được sống trong cảnh đầy đủ bữa ăn nhưng Hồng có một tuổi thơ không hạnh phúc. Hồng lớn lên dưới bàn tay dìu dắt và dạy dõ của bà nội và hai người cô.

Sau một thời gian, gia đình không êm ấm, lại gặp cảnh sa sút rồi suy sụp. Bố xin bỏ nghề cai ngục, lâm vào bàn cờ thuốc phiện, bao nhiêu tài sản đáng quý của gia đình đều mang bán hết. Mẹ em buôn bán thua lỗ, khiến cho Hồng từ nhỏ đã phải chịu cảnh đầu đường xó chợ, không nơi nương tựa. Sống chung với những người màn trời chiếu đất, Hồng đã học được rất nhiều mánh khóe để kiếm tiền, nuôi sống bản thân. Cậu đã có thể kiếm tiền bằng tài đánh đáo với kỹ năng loại sêu “ từ ngày thấy mình có một biệt tài… lòng ham muốn ngùn ngụt được nhiều tiền để ăn tiêu”.

Kiếm bằng tiền đánh đáo chứ không phải là quân trộm cắp, thế nhưng trong lời tự sự của nhân vật, ta vẫn cảm nhận được sự xót xa, tủi hổ của một sự “ sa ngã “ và “ trụy lạc”. Nhiều lần, Hồng còn bị bố tước đoạt hết tiền để đi mua thuốc phiện. Sống trong hoàn cảnh đó, cậu bé luôn nhớ mẹ, mong muốn được nằm trong vòng tay yêu thương của mẹ. Bố chết chưa được ba năm, mẹ cậu mượn được chút vốn liếng đi làm ăn xa, rồi chửa đẻ với một người khác. Hồng và em Quế phải đi nương tưa nhà bà cô giàu có, nhưng họ đối xử với hai em chẳng khác gì người ở trong nhà. Chịu cảnh đánh đập, chà đạp càng khiến cậu mong nhớ mẹ hơn bao giờ hết. Khi mẹ rụt rè ngỏ ý muốn đưa “ em bé” của mẹ với người đàn ông khác, cậu đã mạnh mẽ rằng:

“ Mợ không sợ ai hết. Mợ cứ đường hoàng đưa em về”.

Đêm mùa đông giá rét, bé Hồng cũng đến nhà thơ, muốn cầu xin chua nghe được lời thỉnh cầu của bé. Thế nhưng với thân hình bé nhỏ, chiếc áo chùng thâm toạc vại, đám đông xô đẩy chẳng thể khiến cậu lại gần bàn thờ chúa. Cậu lủi thủi một mình trong đêm khuya, quay trở về góc nhà tối tăm, ẩm ướt của nhà bà cô với chiếc chăn đơn mỏng, cả thân hình cậu co rúm lại, nước mắt ứa ra vì nỗi buồn, nỗi xót xa cho cuộc đời chú bé nhỏ.

Kết thúc câu chuyện là hình ảnh cậu bé Hồng bị thầy giáo dùng nhục hình để phạt vì một sự nhầm lẫn Cậu bị quỳ ở góc tường mỗi khi đến lớp, trong suốt 5 ngày liên tiếp và còn phải chịu đựng hình phạt trong 60 ngày nữa. Hồng nằm trên bãi cỏ của sân trường mà suy nghĩ “ Tôi vùng đứng dậy, mê man, chạy như biến ra đường”.