chuc_mung_ngay_nha_giao_viet_nam-t
Các em vào lớp bài vở thì không chép, giảng bài thì không nghe, chỉ thích nói chuyện, giỡn, trong khi Ban giám hiệu ra sức đòi chỉ tiêu này, thành tích nọ.

Em năm nay 23 tuổi, vừa tốt nghiệp Đại học Sư phạm TP HCM. Khi tốt nghiệp Đại học Sư phạm TP HCM, em may mắn thi đỗ viên chức và được phân công về trường THPT ở một nơi được coi là vùng xa của tỉnh cách nhà gần 20 km. Những ngày đầu tiên bước vào trường, em rất hào hứng và nghĩ sẽ cố gắng làm tốt vai trò của một người giáo viên. Tuy nhiên sau 2 tháng đi dạy, em chỉ thấy buồn, chán và mệt mỏi.

Em dạy môn chính, mức lương được 4,5-5 triệu đồng/tháng nhưng thực chất em chỉ lãnh được khoảng 2,5 triệu đồng tiền tăng tiết do nhà nước nợ lương thử việc. Dù thấp nhưng em tằn tiện từ bé nên cũng đủ sống. Điều em buồn nhất là học sinh hầu hết mất căn bản một cách trầm trọng, ý thức học tập gần như không có.

Các em vào lớp bài vở thì không chép, giảng bài thì không nghe, chỉ thích nói chuyện, giỡn, cho bài tập về nhà không bao giờ làm. Có em còn có thái độ hết sức vô lễ như: nhắc nhở không nghe, ăn nói cộc lốc với giáo viên, cãi tay đôi, nạt nộ, thậm chí xúc phạm đến danh dự của em và các giáo viên khác… Ban giám hiệu nhà trường thì ra sức đòi chỉ tiêu này, thành tích nọ, trong khi đó lực học của học sinh không có làm em thấy rất áp lực và nản.

Bản thân em ngay từ cấp 3 đã muốn trở thành một kỹ sư Công nghệ thông tin nhưng do gia đình khó khăn nên đi học sư phạm để giảm bớt gánh nặng kinh tế. Em dự định hết năm học này sẽ quay lại TP HCM vừa dạy kèm nuôi bản thân, phụ giúp gia đình, vừa học văn bằng 2 ở Đại học Bách khoa – ngành Công nghệ thông tin.

Sau khi học xong, em sẽ chuyển hẳn qua lĩnh vực này. Có người bảo em gàn dở, người ta chạy mấy chục triệu để dạy học còn mình thì lại muốn bỏ. Mọi người cho em lời khuyên với, em nên đi theo con đường nào bây giờ? Em cảm ơn.

Văn Dũng – VNE

Nếu mình còn trẻ như bạn, mình sẽ lựa chọn như bạn. Nghề giáo bây giờ bạc lắm. Hs cứ như ông trờicon . Đôi khi đứng lớp phải tôi luyện thành người vô cảm, vô cảm trước những sai trái lỗi lầm của học sinh, đôi khi vì miếng cơm manh áo phải trụ với nghề, chứ nhiều khi thấy nhục!

——-

Tôi có người bạn là gv cấp 3 TPHCM . Vài năm gần đây bạn ấy dạy với thái độ …buông bỏ . Tức là với những hs ko học bài , làm bài , cá biệt …bạn này đều buông , ko để ý , quan tâm , la mắng vì sợ mang họa . Bạn ấy bảo cứ kệ , đến khi ra đời thì đời sẽ dạy tụi nó . Nghĩ mà buồn

——–

nên tìm hướng khác đi em ơi, vì giáo viên bây giờ bị đối xử bạc bẽo lắm. Việc tốt chưa thấy tuyên dương chỉ có sai lầm là bêu xấu nghề giáo.

——