Cưới nhau 4 năm vợ chồng Hùng mới có tin vui. Vợ anh hoàn toàn bình thường nhưng do anh bị yếu tinh trùng nên việc có con mới khó khăn thế.

Suốt 4 năm qua vợ Hùng đã cố gắng động viên chồng theo thầy theo thuốc, rồi còn tìm mọi cách để tẩm bổ cho anh. Và cuối cùng trời đã không phụ lòng người, vợ chồng anh đã có kết quả như ý.

Vì khó khăn mãi mới có được con nên thời gian mang thai vợ Hùng cũng giữ gìn lắm. Cô luôn chú ý đi đứng cẩn thận để không ảnh hưởng tới đứa con trong bụng. Mỗi lần đi khám thai chồng không đưa đi được cô lại bắt taxi đi cho an toàn. Tuy nhiên việc vợ Hùng bắt taxi đi khám thai lại là chủ đề bàn tán của mấy bà ngồi lê đầu ngõ: “Gớm, làm gì đến nỗi phải bắt taxi đi cơ chứ. Đúng là làm bộ mà, mình ngày xưa đẻ mấy đứa một lúc mà vẫn làm như trâu đó thôi. Đây vừa mới bầu tí đã vậy rồi, đẻ xong thì chắc nó hành cho chết”.

Chuyện đến tai mẹ của Hùng, bà cũng phát bực vì con dâu tiểu thư liền gọi điện ngay sang cho con trai: “Mày chỉ biết cắm đầu làm để cho vợ nó hưởng à. Đi khám thai mà cũng phải bắt taxi đi, mỗi lần cả tiền xe cả tiền khám triệu bạc nó đâu biết xót”. Vì hàng xóm cũng để ý nhiều, nói ra nói vào nữa nên Hùng về góp ý với vợ:

– Từ lần sau em đi khám thai đừng đi taxi nữa.

– Em đi cho an toàn thôi mà, mình mãi mới có con phải giữ gìn chứ anh. Với lại xe bus đông lắm chen lấn em sợ…

– Em khỏe thế không sao đâu. Mấy chị đầu đường nhà giàu thế mà người ta vẫn đi khám thai bằng xe bus đó thôi. Mình phải tiết kiệm chứ, hoang phí lúc này sau lấy tiền đâu mà tiêu. Mà lên xe bus kiểu gì người ta cũng nhường ghế cho bà bầu thế nên em cứ yên tâm không bao giờ em phải đứng.

Nghe chồng nói thế vợ anh cũng buồn lắm nhưng chẳng muốn cãi lại nữa. Lần đó thai được 32 tuần, vợ Hùng lại đi khám theo định kì. Anh không chở vợ đi được vì bận việc, trước khi ra khỏi n hà anh vẫn dặn vợ: “Em ra kia bắt xe bus mà đi, chỉ một tuyến là tới bệnh viện, ngồi có 30 phút là tới mà tiết kiệm được cả mấy trăm ngàn”. Vợ anh gật đầu để chồng yên tâm đi làm.

May mắn vợ Hùng cũng an toàn đến được viện để khám dù trời nóng xe bus lại đông. Lúc khám xong cô báo tin cho chồng, chồng cô gọi lại giọng hồ hởi: “Đấy anh bảo là kiểu gì cũng có người nhường ghế cho em mà. Anh nói cấm có sai. Nếu mà em chịu khó đi xe bus từ đầu thì cũng tiết kiệm được một khoản kha khá rồi đấy”.

Vợ Hùng chẳng nói gì cô tắt máy khệ nệ bê cái bụng ra bến xe bus. Trời gần trưa nắng oi ả, cuối cùng xe cũng đến, ai cũng muốn nhao lên xe ngay để tránh nắng. Chật vật mãi cuối cùng cô cũng lên được chiếc xe kín mít người. Một lần nữa cô lại được người ta nhường ghế cho, cô ngồi xuống nhưng trong người luôn thấy khó chịu vì không khí quá ngột ngạt.

Hùng đinh ninh vợ lên xe về nhà rồi. Chỉ 30 phút nữa là vợ anh về tới nhà thôi mà, khoảng 6 tuần nữa là vợ chồng anh được chào đón đứa con mà họ mong ngóng bao lâu nay. Hùng mỉm cười khi nhìn vào những bức ảnh siêu âm mà vợ đi khám lần trước, anh vẫn lưu lại đầy đủ hình ảnh của con từ những ngày đầu tiên con xuất hiện trong bụng vợ.

Đang lâng lâng với cảm xúc sắp được làm cha thì chợt anh giật mình bởi tiếng gọi của đồng nghiệp: “Nghỉ trưa ra ngoài làm cốc bia cho mát đi ông, thằng bạn tôi có quán nhậu mới khai trương ở đường X ngon lắm, tới thử đi”. Trước lời rủ rê của ông bạn đồng nghiệp anh đã không thể từ chối, ngay lập tức tắt máy tính đi theo đồng nghiệp.

Trời nóng hai người đi khá nhanh nhưng đến gần quán nhậu thì bị tắc đường, hình như vừa có vụ tai nạn xe bus, mọi người đang xúm đen lại chỗ người gặp nạn. Hùng giục bạn đi nhanh lên vì trời khá nóng nhưng ông bạn lại cứ đứng ngó nghiêng, rồi hỏi chuyện bà cụ đang đứng đó.

“Tội nghiệp chú ạ, chuyện vừa xảy ra được mấy phút. Cô ấy đi khám thai. Lẽ ra cô ấy không xuống ở bến này đâu nhưng vì trong người khó chịu có lẽ do nóng và xe đông người nên muốn xuống. Cô ấy ngồi cạnh tôi, bảo là cháu xuống rồi gọi chồng cháu đón về không đi xe bus nữa. Tôi bảo bắt taxi mà về nhưng cô ấy chỉ cười. Ai ngờ xe chưa tới điểm dừng trên xe bắt đầu nháo nhào chen lấn, hóa ra có đứa móc trộm điện thoại bị phát hiện đang tìm cách chạy. Nó đẩy hết mọi người để thoát và gần ra tới cửa xe nó đã hất luôn cô ấy ngã dúi dụi xuống dưới đường, một chiếc xe máy đi qua đã quệt tiếp vào cô ấy. Mọi chuyện xảy ra nhanh quá, máu chảy nhiều tôi không dám lại, chỉ nghe người ta nói cô ấy khó qua”. Bà cụ vừa kể vừa quệt nước mắt.

Hùng nóng bức khó chịu giục bạn đi lần nữa thì đột nhiên điện thoại của anh rung lên: “Anh có phải là chồng của chủ nhân số điện thoại này không, anh đến ngay đường H.D đi vợ anh bị tai nạn ở đó”.

Hùng bất ngờ đánh rơi cả điện thoại, mất mấy giây anh mới lý nhí hỏi bạn đây là đường gì. Sau khi nghe bạn nói tên đường anh lao nhanh tới chỗ đám người đang đứng xúm đen đó. Trời ơi cái dép của vợ anh: “Vợ tôi đâu, có ấy có làm sao không vậy”. Anh hét to lên, mọi người quay lại rồi dần nhường đường cho anh.

“Trời ơi, em làm sao thế này?Em tỉnh lại đi em ơi, anh đây mà”. Hùng gào lên thảm thiết. Tiếng xe cấp cứu hú vang nhưng rồi vợ con anh đã mãi mãi rời xa anh trên đường đến bệnh viện. Hùng chỉ còn biết đập đầu liên tục vào thành xe, tội lỗi này là do anh cả mà.



Source link