Sau khi người mẹ lâm trọng bệnh qua đời, chưa đầy một tháng người cha chán nản, tuyệt vọng tự vẫn, bỏ lại 7 đứa con nheo nhóc.

Ngày ấy, họ hàng nội ngoại mỗi người nhận nuôi một đứa nhưng 7 anh em nhất quyết không chia ly, bám víu nhau khóc như mưa. Cũng từ đấy, Đưng (anh cả) vừa tròn 13 tuổi gánh trên vai trách nhiệm làm cha, làm mẹ, bao bọc, dắt díu, nuôi nấng 6 đứa em. Hằng ngày, 7 đứa trẻ mồ côi kéo nhau lên rẫy mót lúa, bắt chuột, tối đến quây quần trong căn nhà rách nát. Thấm thoắt đã 6 năm trôi qua, 7 đứa trẻ mồ côi đen đúa, nhếch nhác thiếu ăn, còi cọc nhưng vẫn dành cho nhau tình cảm thương yêu vô bờ bến.

Bi kịch cuộc đời

Nơi ở của 7 anh em A Đưng (ngụ làng H’De, xã Đắk Tơ Ve, huyện Chư Păh, tỉnh Gia Lai) nằm chênh vênh phía cuối sườn đồi. Bên trong căn nhà rách nát, xập xệ, không có tài sản gì đáng giá. Bên trong nhà, quần áo nằm vương vãi, xoong nồi lăn lóc, xộc lên mùi mốc meo, ẩm thấp. Phía sau nhà, đám trẻ con sàn sàn cao ngang nhau, riêng Đưng nhỉnh hơn các em cái đầu.

Giữa trưa trời nắng gắt, mấy anh em Đưng đầu trần, chân đất hì hục khuân vác những khúc gỗ lớn hơn trọng lượng cơ thể. Thấy khách lạ ghé thăm, Đưng hành động như một người “thủ lĩnh” thực thụ, khẽ giơ tay ra hiệu, đám đàn em reo to kéo nhau tìm chỗ mát nghỉ giải lao. Dưới tán cây, ngồi tiếp chuyện với chúng tôi, Đưng nay ở tuổi 19 nhưng có chiều cao khiêm tốn như đứa trẻ lên 10, thân hình gầy còm, ốm yếu. Thế nhưng, khi tiếp xúc với Đưng, chúng tôi thấy Đưng mang suy nghĩ của người trụ cột gia đình thực thụ.

Nhấp ngụm nước mát lạnh, Đưng thổ lộ: “Bác Thành mới chở gỗ đến cho, mấy anh em tranh thủ tập kết gỗ về một chỗ cho dễ bề quản lý để chuẩn bị làm nhà. Mùa mưa bão sắp đến gần, thế nhưng nhà cửa hiện tại của tụi em đã dột nát hết, chỉ trận mưa nhỏ mọi thứ trong nhà ướt sũng. Đêm hôm đang ngon giấc, mưa trút xuống ướt như chuột lột, mấy đứa nhỏ thức giấc sợ hãi khóc suốt đêm. Tranh thủ mấy hôm thời tiết nắng ráo, mấy anh em cùng các cô chú, mỗi nhà cho một ít dự tính khi nào đủ sẽ nhờ người làng dựng căn nhà kiên cố chống chọi mùa mưa sắp tới”.

Dam nuoc mat cau chuyen cau be 13 tuoi mot minh cham soc va nuoi 6 dua em - Anh 1

Đưng 19 tuổi nhưng thân hình trông gầy gò.

Chia sẻ về biến cố của gia đình, rưng rưng nước mắt, Đưng nhớ lại: “Năm 2010, sau một thời gian lâm trọng bệnh, mẹ em qua đời. Lúc đó, bảy anh em còn rất nhỏ, em vừa bước sang tuổi 13, đứa em út mới tròn 2 tháng tuổi. Sau ngày mẹ mất, cha là chỗ dựa duy nhất để mấy anh em bấu víu lúc ốm đau, hoạn nạn. Thế nhưng, cuộc đời lắm trớ trêu, sau ngày mẹ mất, cha đâm chán nản, tuyệt vọng không làm ăn, tối ngày chìm trong hơi men. Mẹ mất chưa đầy tháng, cha nghĩ quẩn thắt cổ tự vẫn, bỏ lại 7 anh em nheo nhóc, bơ vơ”.

Thời cha mẹ Đưng còn sống, hoàn cảnh gia đình cũng rất khó khăn, cha mẹ Đưng quanh năm làm thuê, làm mướn được ngày nào ăn ngày đấy. Chính vì vậy, ngày cha mẹ qua đời tài sản đáng giá nhất 7 anh em Đưng được thừa kế là căn nhà lá rách nát, xiêu vẹo.

Bao bọc nhau giữa dòng đời sôi động

Dam nuoc mat cau chuyen cau be 13 tuoi mot minh cham soc va nuoi 6 dua em - Anh 2

Cuộc sống của 7 anh em xoay quanh “mái nhà” này.

Sau đám ma của cha, họ hàng nội ngoại ở xa tìm về mỗi người nhận trách nhiệm sẽ cưu mang một đứa nhưng mấy anh em Đưng nhất quyết không chịu đi, bám víu nhau khóc như mưa. “Lúc đó, em vừa mặc cảm, vừa thương mấy đứa em nên mạnh dạn đứng lên dõng dạc tuyên bố với họ hàng hai bên “dù đói khát, khổ sở thế nào anh em Đưng cũng phải ở với nhau không ai được đưa mấy đứa em đi”.

Trước sự quyết liệt của em, kéo theo đó sự lưu luyến níu kéo của các em, họ hàng nhiều người rơi nước mắt đành phải để anh em em được “sống chết có nhau”, Đưng kể. Cũng từ ngày đó, 7 anh em Đưng bắt đầu cuộc sống mới đầy khắc nghiệt nơi thế giới rộng lớn thiếu vắng tình thương yêu của cha, hơi ấm của mẹ.

Đưng chia sẻ: “Cuộc sống cơm áo, gạo tiền khốc liệt, tàn nhẫn hơn những gì em tưởng tượng. Bảy anh em chưa một ngày được ăn no, mặc ấm, được vỗ về trong vòng tay của người thân. Tất cả chỉ dừng lại ở sự “tạm”, đứa lớn chăm sóc cho đứa nhỏ, ngày tháng cứ thế trôi qua”.

Dam nuoc mat cau chuyen cau be 13 tuoi mot minh cham soc va nuoi 6 dua em - Anh 3

“Có lẽ khoảng thời gian khó khăn nhất đối với em khi vừa là người anh cả, kiêm trọng trách làm cha, làm mẹ, phút ban đầu bỡ ngỡ, bế tắc. Ngày ấy, đứa em út của em là Xoa (tròn 2 tháng tuổi) khóc lạc giọng vì đói sữa. Ngày ba bốn lượt, kể cả những lúc địu Xoa lên rẫy, em phải bế em chạy hơn chục cây số về làng tìm người vừa sinh xin cho em được bú. Khi Xoa no sữa ngủ ngon trên lưng, em dắt díu các em khác đi bòn mót hết quả đồi này, sang quả đồi khác mót lúa về trữ ăn dần vào những tháng mưa dầm. Hết mùa lúa, anh em đi đào củ mì, bắt chuột… Tối đến ra suối soi cua… nuôi nhau qua ngày. Cũng trong một lần đi đặt bẫy chuột, thằng Đét (em thứ 3 của Đưng) bị bẫy đâm vào mắt, không có tiền chữa trị, giờ nó bị mù hẳn con mắt bên trái”, Đưng bộc bạch.

Thật may mắn, tại nhà của Đưng, chúng tôi có dịp được trò chuyện với anh Nguyễn Văn Thành (45 tuổi, ngụ TP. Kon Tum, tỉnh Kon Tum, tạm trú tỉnh Gia Lai), vị “ân nhân” thường xuyên được Đưng nhắc đi nhắc lại nhiều lần trong câu chuyện.

Trò chuyện với chúng tôi, anh Thành phải thốt lên: “Mấy đứa nhỏ, tụi nó khổ lắm, sống không cha, không mẹ, ăn uống thiếu thốn, bữa có bữa không. Cha mẹ bọn trẻ sau khi chết đi chẳng có gì để lại cho con cái thừa hưởng. Chính vì vậy, mấy đứa nhỏ lăn lóc, nhếch nhác kiếm cái ăn cùng cực, vất vả đói khát triền miên”.

Anh Thành xót xa: “Đấy, đứa nào đứa nấy nhếch nhác, còi cọc ăn uống không đủ có lớn được đâu. Thằng Đưng 19 tuổi, thấp bé, còm nhom như đứa con nít 10 tuổi. Nhiều khi thấy tụi nhỏ khổ quá, mình rơi nước mắt, mỗi lần về Kon Tum tôi huy động anh em, bạn bè quyên góp được cái gì đều tha về cho tụi nhỏ. Dù đói khổ, thiếu thốn nhưng được cái anh em tui nhỏ thật thà, thằng nhỏ biết nghe lời thằng lớn, anh em biết bảo ban thương yêu nhau cũng mừng. Mùa mưa gần đến, vừa rồi tôi xin được ít gỗ chở về đây, dự tính lợp lại cho chúng mái nhà có chỗ an toàn, chắc chắn chui ra chui vào”.

Hỗ trợ theo chính sách

Ông Hong, Phó Chủ tịch UBND xã Đắk Tơ Ve cho biết, hoàn cảnh đặc biệt khó khăn của 7 anh em nhà Đưng, xã nắm được thông tin từ nhiều năm về trước. Trong thời gian qua, xã nhiều lần đề nghị đưa các em vào các trung tâm bảo trợ để có điều kiện hỗ trợ cuộc sống tốt nhất. Bên cạnh đó, nhiều người dân địa phương khác, các hộ gia đình hiếm muộn tìm đến xin nhận các em về nuôi nhưng 7 anh em Đưng nhất quyết đòi ở chung với nhau, mỗi lần có người lạ tìm đến, bọn trẻ kéo nhau lên đồi bỏ trốn. Trước sự quyết liệt của bọn trẻ, xã chỉ biết tiến hành trợ cấp cho các em theo chế độ hiện hành đối với các hộ gia đình có hoàn cảnh đặc biệt khó khăn.

HỒ NAM



Source link