Trên thế giới này có rất nhiều những đứa trẻ và hầu hết chúng đều là chịu ảnh hưởng từ cách giáo dục của người mẹ.

 

 

Gần đây, các bà mẹ đều chia sẻ cho nhau một câu chuyện cảm động mà tôi tin rằng nó sẽ khiến cho các bậc cha mẹ phải suy nghĩ sâu xa.

Tháng trước, vào một buổi sáng, lúc xe bus đến trạm dừng, có một cậu bé trên người rất bẩn, đeo một chiếc túi trên lưng đi theo một người đàn ông bước lên xe, xe bus vào buổi sáng thường đông chật cứng người. Nhìn bộ dạng có vẻ như họ là công nhân xây dựng, vừa lúc có một người xuống xe, cậu bé liền ngồi vào chỗ đó còn người đàn ông thì đứng ở bên cạnh.

Không lâu sau, có một phụ nữ mang thai bước lên xe, cậu bé đứng dậy nhường chỗ và nói:“Cô ơi, cô ngồi xuống đi ạ!”

Người phụ nữ mang thai nhìn liếc qua cậu bé bẩn thỉu mà không nói lời nào, cậu bé nhẹ nhàng đặt chiếc túi xuống đất, rồi từ trong túi lấy ra một chiếc khăn tay và lau qua lau lại chỗ mình đã ngồi, sau đó mỉm cười nói: “Cô ơi, cháu lau sạch sẽ rồi, không còn bẩn nữa đâu”. Người phụ nữ nhìn cậu bé chằm chằm rồi đỏ mặt ngồi xuống.

Cậu bé vừa cầm cái túi lên thì đột nhiên chiếc xe phanh gấp, thân hình gầy gò của cậu suýt bổ nhào về phía trước nhưng tay vẫn ôm chặt chiếc túi ở trước ngực.

Một người phụ nữ lớn tuổi ngồi bên cạnh âu yếm nói: “Cháu thật là một cậu bé ngoan!”

Cậu bé cười một cách ngây thơ rồi nói: “Bà ơi, cháu kỳ thực chưa ngoan lắm đâu, mẹ cháu luôn phải nhắc nhở cháu không nên để ý ánh mắt của người khác, và hiện giờ thì cháu đã dũng cảm như Forrest Gump rồi!” (Forrest Gump là nhân vật trong tiểu thuyết nổi tiếng cùng tên của nhà văn Winston Groom in năm 1986 ), người phụ nữ mang thai ngồi trên ghế cúi mặt xuống.

Cậu bé cười một cách ngây thơ rồi nói: "Bà ơi, cháu kỳ thực chưa ngoan lắm đâu, mẹ cháu luôn phải nhắc nhở cháu không nên để ý ánh mắt của người khác, và hiện giờ thì cháu đã dũng cảm như Forrest Gump rồi!" (Ảnh: internet)

Người phụ nữ lớn tuổi kinh ngạc hỏi: “Cháu cũng biết Forrest Gump sao?”

“Vâng ạ, mẹ cháu cho cháu đọc”

“Đọc “Forrest Gump” cháu học được những gì?”, người phụ nữ hỏi

Cậu bé nói rằng: “Điều cháu học được là, đừng quan tâm đến ánh mắt của người khác, hãy đi theo con đường riêng của mình, vì mỗi người là duy nhất là riêng biệt, họ giống như đủ loại sôcôla vậy…”

“Mẹ cháu làm gì?”

“Mẹ cháu trước đây là giáo viên ở trong làng”

“Thế còn bây giờ thì sao?”

Cậu bé đỏ hoe đôi mắt nói: “Mẹ cháu đang ở trong cái túi này!”

 Người phụ nữ lại càng hoảng hốt hơn, người đàn ông đứng bên cạnh lên tiếng kể rằng:

“Tôi là chú của thằng bé này, bố của nó mấy năm trước vì bị bệnh mà chết, mẹ nó một mình nuôi con, chị ấy là một giáo viên ở trong làng tôi, rất được mọi người tôn trọng. Vì muốn con có cuộc sống tốt hơn nên đã tranh thủ dịp nghỉ hè đưa thằng bé lên thành phố làm thuê cho công trường xây dựng dự tính đến ngày khai giảng thì sẽ trở về, không ngờ cuối cùng một ngày đang đi làm, thì bị sắt rơi trúng vào người ….trong chiếc túi mà thằng bé mang là tro cốt của mẹ nó…”

Người phụ nữ lớn tuổi nước mắt trào ra: “Cháu có còn đọc sách không?”

Cậu bé nói: “Cháu mỗi ngày đều đến hiệu sách bên cạnh công trường để đọc sách.”

Rất nhiều người trên xe đều nói trong nhà mình còn nhiều sách và muốn tặng lại cho cậu bé, cậu bé nở nụ cười…

“Đừng để ý đến ánh mắt của người khác, hãy đi con đường riêng của mình”, đây cũng là kỹ năng mà các chuyên gia giáo dục trẻ thơ hy vọng các bậc cha mẹ dạy cho con của mình.

Cậu bé này làm được như vậy đơn giản là cậu rất cần cù cùng với khả năng nhìn xa trông rộng của người mẹ, bất luận tương lai nghèo khó đến thế nào thì ít nhất cậu cũng dũng cảm làm chính mình. Hơn nữa vì ước mơ nho nhỏ trong lòng mà ở vào hoàn cảnh như vậy cậu vẫn cố gắng đọc sách, không ít đứa trẻ đã vì nghèo mà tự ti. Điều người mẹ vĩ đại này làm được là đã khiến cậu bé không vì nghèo mà cảm thấy kém cỏi, cậu dùng tâm thái lạc quan và rộng lượng để bao dung sự kỳ thị của người khác, hết thảy điều này là có quan hệ với cách giáo dục “đừng để ý ánh mắt của người khác” mà mẹ đã dạy cậu.

Nói tới đây tôi lại nhớ câu chuyện ba đứa trẻ:

Một bé gái 4 tuổi từ nhà trẻ trở về nhà, trên đường đi tỏ ra khó chịu buồn bực nói rằng từ nay sẽ không đi đôi giày này nữa bởi vì các bạn ở lớp chê hình vẽ trên đôi giày là xấu xí.

Một cậu bé 6 tuổi rất thích vẽ tranh, cậu thường vẽ đủ các loại hình mà cậu tưởng tượng ra, nhưng trong một lần đến nhà người thân chơi vì chủ nhà nói đùa rằng các bức vẽ không đẹp nên từ đó cậu cũng không muốn vẽ nữa.

Một nữ sinh cấp hai vì cắt tóc mà bị các bạn chế giễu rằng kiểu tóc giống như cái vung nồi không thể coi được, thế là lòng tự trọng của cô bị thương tổn nên đã nhảy từ trên sân thượng xuống…

Một đứa trẻ có nội tâm mạnh mẽ là như thế nào?

Một đứa trẻ mỗi ngày đều muốn luyện tập ca hát, hàng xóm chế giễu cô bé rằng hát quá khó nghe, dù cho có luyện đến hỏng cả cuống họng cũng không có ai khen.

Cô bé mỉm cười và nói rằng những lời này cháu đã nghe nhiều rồi, nhưng mà những lời này tuyệt đối không thể ngăn cản cháu luyện tập đâu, bởi vì cháu tìm thấy niềm vui trong ca hát, cho nên cháu sẽ không bao giờ từ bỏ việc tập hát cả.

Kỳ thật, đứa trẻ khi được sinh ra là không có “để ý đến ánh mắt của người khác”, chúng đến thế giới này là “vô tri vô úy” (không hiểu biết và không sợ hãi) nên sẽ làm ra rất nhiều hành động khiến người lớn phải hoảng sợ, chúng không quản việc người khác nhìn gì và nghĩ gì về chúng. Nhưng mà, quá trình trưởng thành dần dần khiến cho cuộc sống của trẻ nằm trong ánh mắt của người khác, bạn hãy xem những lời dưới đây có quen thuộc không nhé?

“Con xem thành tích của Tiểu Lâm cao hơn con nhiều.”

“Con mà mặc xấu như này mọi người sẽ cười chê đó.”

“Con mà không ăn cơm, các bạn sẽ không thích chơi với con nữa đâu.”

“Con quá là nghịch ngợm, lát nữa mẹ sẽ nói cho cô giáo biết rằng con không nghe lời.”

“Con không học cho giỏi, người khác sẽ coi thường con đấy.”

Hãy ngẫm nghĩ xem có phải là cha mẹ đã khoác lên con một vỏ bọc ngoài không? Vỏ bọc này chính là “trong mắt của người khác”. Những đứa trẻ sống trong ánh mắt của người khác, tất cả những hành vi của chúng, khả năng chỉ là để giành được sự khen ngợi và tán thưởng của người khác, chúng có thể sẽ bị mất đi những thứ mà nội tâm chúng mong muốn. Mỗi đưa trẻ đều là riêng biệt, đừng nuôi dưỡng đứa trẻ thành “bản sao” của những đứa trẻ khác.

Chỉ cần bản thân mình cho rằng đó là việc đúng đắn thì có thể làm, đừng bao giờ vì “ánh mắt người khác” mà thay đổi ước mơ ban đầu của mình.

Theo NTDTV

Mai Trà biên dịch



Source link