Thí sinh đặc biệt này là em Lê Thị Thắm (học sinh lớp 12A4, Trường THPT Đông Sơn 1, huyện Đông Sơn, Thanh Hóa). Không có đôi tay nhưng mọi sinh hoạt của em đều bằng đôi chân thần kỳ. Đôi chân ấy đang “vẽ” lên cuộc đời em khi Thắm bước vào kỳ thi THPT quốc gia, đăng ký vào ngành Sư phạm tiếng Anh (Trường Đại học Hồng Đức – Thanh Hóa).

Thắm là thí sinh đặc biệt đến dự thi tại điểm thi trường THPT Quảng Xương 1 (Thanh Hóa)

Thắm là thí sinh đặc biệt đến dự thi tại điểm thi trường THPT Quảng Xương 1 (Thanh Hóa)

Thắm sinh ra đã không được lành lặn như bạn bè cùng trang lứa. Em sinh ra không có hai tay, mẹ em đã gần như đã bỏ mọi công việc đồng áng ở nhà chăm sóc cho con mong con được bù đắp lại bằng tinh thần.

Cứ như vậy, 12 năm trời Thắm đến trường, dù nắng hay mưa, ngày hai buổi em đều có mẹ đưa đón đến trường. Cứ sau khi con đến trường thì mẹ mới trở về lo công việc gia đình. Mọi sinh hoạt, thuốc thang cho con đều đổ dồn lên đôi vai bố của Thắm là anh Lê Xuân Ân. Bố Thắm đi phụ hồ ở Hà Nội có khi cả tháng trời không về nhà.

Với những người bình thường, tập viết bằng tay đã khó, chân lại càng khó hơn, do chân phải phải ngắn hơn nên Thắm phải tập viết bằng chân trái. Hai năm nay, đôi chân của Thắm cũng không còn được như trước khi chân cao, chân thấp, nhưng nghị lực của Thắm thì không hề suy giảm.

Thắm đang dùng đôi chân của mình để vẽ nên tương lai của mình

Thắm đang dùng đôi chân của mình để “vẽ” nên tương lai của mình

Nhớ lại những ngày bắt đầu tập viết, cô bé kể, có những lúc chân em bị phồng rộp lên, xước da, tứa cả máu. Thương con, mẹ em đã phải lấy giẻ quấn vào chân và khuyên con không viết nữa. Nhưng Thắm vẫn quyết tâm thực hiện mong ước được đến trường của mình. Bao tháng ngày khổ luyện, cùng với sự trợ giúp của mẹ rồi Thắm cũng đọc thông, viết thành thạo các chữ cái.

Chính nghị lực phi thường đó đã nâng bước cô học trò khuyết tật đến trường. Khó để dùng ngôn ngữ bằng lời để có thể diễn tả hết những nỗ lực, khổ luyện của Thắm. Rồi những ngày thời tiết giá rét nhưng em vẫn phải mang đôi chân trần đến lớp.

Sự kiên trì, bền bỉ của em đã có kết quả. Từ lớp 1 đến lớp 12, Thắm đều đạt danh hiệu học sinh tiên tiến và học sinh giỏi. Năm lớp 3 em đạt giải nhì cuộc thi vẽ tranh do Hội Bảo trợ Người Khuyết tật và Trẻ mồ côi tỉnh Thanh Hóa tổ chức. Năm lớp 5 em đi thi viết chữ đẹp và đoạt giải Nhất ở huyện và giải xuất sắc ở tỉnh. Lớp 8 em đạt giải vẽ tranh ở huyện và thi giải tiếng Anh trên mạng. Năm lớp 9 em đi thi học sinh giỏi môn Văn do trường tổ chức. Và rất nhiều giấy khen, bằng khen do huyện, tỉnh và Trung ương khen tặng…

Dù đã bước sang tuổi 19, nhưng trông Thắm chỉ như một học sinh cấp 2, nặng 24 kg. Hơn nữa, mấy năm nay sức khỏe của Thắm không được tốt, bệnh tật đổ dồn. Khổ nhất là những ngày trời trở lạnh, bệnh tật hành hạ, toàn thân ê buốt, các khớp chân đau nhức. Cột sống của Thắm cũng bị cong, vẹo, ruột bị tắc và suy nhược cơ thể nặng. Mới đây, em còn mắc căn bệnh viêm đường tiết niệu và u nang đi nhiều nơi chữa trị nhưng khối u vẫn ngày một lớn, không thuyên giảm…

Ước mơ của cô bé tật nguyền là làm cô giáo dạy tiếng Anh để về dạy cho các em nhỏ ở trường làng.Thắm tâm sự khá hồi hộp và lo lắng. Với cô bé chỉ có con đường học mới có thể thực hiện ước mơ của mình.

Biết có thí sinh đặc biệt, tại phòng thi của điểm thi Trường THPT Quảng Xương 1, Hội đồng thi đã bố trí hai cái bàn để Thắm tiện viết chữ nhưng em liền nói không cần bàn mà chỉ cần 2 cái ghế chắp lại với nhau để em vừa ngồi vừa viết. Khi cán bộ coi thi gọi các thí sinh xếp hàng theo tên gọi để vào phòng làm thủ tục dự thi, riêng Thắm các cán bộ cho vào trước nhưng Thắm cũng một mực không vào mà xếp hàng ngay ngắn như các bạn, chờ đến lượt mình.

Nhìn cô bé ngồi ngay ngắn trong phòng thi Quốc gia tại điểm thi trường THPT Quảng Xương I (Thanh Hóa), mà không khỏi xót xa xen lẫn niềm cảm phục. Ai cũng mong cho cô bé giàu nghị lực này sẽ vượt qua được kỳ thi và trở thành một cô giáo dạy Tiếng anh trong tương lai.

Nguyễn Thùy



Xem nguồn