Bình giảng bài ca dao “Đêm trăng thanh anh mới hỏi nàng … Tre vừa đủ lá non chăng hỡi chàng”

Bình giảng bài ca dao “Đêm trăng thanh anh mới hỏi nàng … Tre vừa đủ lá non chăng hỡi chàng”

Bình giảng bài ca dao “Đêm trăng thanh anh mới hỏi nàng … Tre vừa đủ lá non chăng hỡi chàng”

Trong kho tàng ca dao dân ca Việt Nam ngoài những bài thơ nói về cuộc sống của người dân lao động vất vả nhưng luôn có niềm vui,thì bên cạnh đó còn có những bài ca dao nói về tình yêu đôi lứa. Nổi bật trong đó phải kể đến nhất đó là bài ca dao rất đỗi thân thương mộc mạc chân thành:

“Đêm trăng thanh anh mới hỏi nàng

Tre non đủ lá đan sàng hay chưa

Đan sàng thiếp cũng xin vâng

Tre non vừa đủ lá non chăng hỡi chàng”

Hai câu ca dao đầu tiên của chàng trai hỏi cô gái một câu hỏi mang nhiều ẩn ý, cũng như tình cảm của chàng trai giành cho gái rất sâu sắc và chân thành mới hỏi như vậy. Ở trong câu ca dao này lối nói giao duyên hóm hỉnh mượn hình ảnh của những loài cây quen thuộc chốn miền quê để xưng hô. Qua điều đó cho chúng ta thấy được vẻ đẹp mộc mạc và chân thành biết bao của người dân nơi đây hay chính là tình yêu của họ.

Tình yêu đôi trai gái gắn liền với đêm trăng thanh gió mát yên bình. Nghe câu đầu tiên thôi chúng ta đã liên tưởng được đến một đêm trăng rất yên bình,rất đẹp giống như một minh chứng cho tình yêu của đôi trai gái. Dưới hình ảnh ánh trăng đó chàng trai đã lấy hết mọi can đảm và nỗi lòng của mình để bày tỏ với cô gái. Trước những khó khăn thiếu thốn của chốn miền quê thì ánh trăng chính là minh chứng tốt đẹp nhất, lãng mạn nhất cho đôi lứa. Hình ảnh tre non ấy chính là tình yêu của cặp đôi nam nữ này. Hình ảnh tre non với câu hỏi đã đủ lá để đan sàng hay chưa nhằm hỏi độ tuổi của cô gái đã đến tuổi,đã sẵn sàng để lấy chồng hay chưa, đó là một câu hỏi hay và tế nhị, không làm cho chàng trai hay cô gái phải e thẹn hay ngại ngùng gì. Tình yêu đó được đúc kết lại giống như việc đan một cái sàng, chính vì thế chúng ta có thể thấy đó là một tình yêu không cầu kì hay danh vọng, nó đơn giản và mộc mạc như chính ngọn tre sàng vậy.

Đến với hai câu thơ cuối chúng ta lại được nghe câu trả lời của cô gái giành cho chàng trai vè chuyện tình yêu. Lần này, cô gái cũng e thẹn lễ phép xin thưa giống như tình cảm chân thành cô giành cho anh vậy:

“ Đan sàng thiếp cũng xin vâng

Tre non vừa đủ lá non chăng hỡi chàng”

Hai từ “xin vâng” rất ngoan và lễ phép nết na, đó giống như một cái gật đồng nhưng vẫn đang còn bẽn lẽn thẹn thùng của cô gái khi đồng ý với chàng tai. Cô thẹn thùng là vậy nhưng vẫn để cho chàng trai biết được tâm ý của mình rằng tre non vừa đủ, nghĩa là vừa đủ tuổi để a rước nàng về cho nên nàng cũng xin nghe theo. Qua đây chúng ta thấy được một cách rõ ràng về tình cảm mặn nồng tha thiết của cả hai giành cho nhau, đó là tình cảm xuất phát từ hai phía.

Một lần nữa, những bài ca dao dân ca lại giúp cho cô gái và chàng trai đến với nhau một cách tự nhiên mà không hề sợ sự thẹn thùng, đặc biệt ở trong bài ca dao này không theo thể thơ lục bát nhưng vẫn đậm đà theo cách riêng của nó. Tình yêu trên miền quê trong đêm trăng thanh thật đẹp và đáng trân trọng biết bao.