Cảm nhận truyện An Dương Vương và Mị Châu Trọng Thủy

Cảm nhận truyện An Dương Vương và Mị Châu Trọng Thủy

Đề bài: Em hãy nêu cảm nhận của em về truyện An Dương Vương Mị Châu Trọng Thủy

Với cốt truyện khá ấn tượng và đặc sắc, An Dương Vương và Mị Châu Trọng Thủy là một truyền thuyết có sự kết hợp nhuần nhuyễn giữa yếu tố lịch sử có thật và yếu tố tưởng tượng phong phú. Qua đây, cũng phần nào thể hiện thái độ cũng như tình cảm của nhân dân ta với các yếu tố lịch sử và nhân vật lịch sử.

An Dương Vương Mị Châu Trọng Thủy là truyền thuyết mang đậm yếu tố lịch sử, là câu chuyện cảm động về tình cha con, tình cảm vợ chồng giữa Mị Châu- Trọng Thủy, cũng qua đây, khi câu chuyện đã đi vào trong trí nhớ của độc giả, câu chuyện đã nhắn nhủ nhiều điều đối với hậu thế sau này. Đặc biệt là tinh thần phải luôn luôn đề cao cảnh giác đối với kẻ thù của mình. Câu chuyện kể về rùa Vàng sau khi giúp An Dương Vương xây dựng xong Loa Thành, trước khi ra về, rùa Vàng tặng cho An Dương Vương một chiếc vuốt để làm lẫy nỏ thần. Nhờ có nỏ thần, An Dương Vương đánh bại quân Triệu Đà khi bọn chúng sang xâm lược nước ta. Sau đó Triệu Đà ngỏ ý giảng hòa và muốn xin An dương Vương cầu hôn Mị Châu cho Trọng Thủy, vua vô tình đồng ý. Trọng Thủy sau khi xin An Dương Vương về nước nhưng trước đó đã xin Mị Châu cho xem trộm nỏ thần rồi ngầm đổi mất lẫy thần mang về phương Bắc. Sau đó, Triệu Đà nhờ có nỏ thần đánh cập trong tay, đã kéo quân sang đánh Âu Lạc.Không còn nỏ thần, An Dương Vương thua trận, cùng Mị Châu chạy về phương Nam. Thần Kim Quy hiện lên nói rằng “ Kẻ thù đàng sau lưng ngươi đó”, ông kết tội Mị Châu, vua chém chết con rồi đi xuống biển. Mị Châu sau khi chết, máu chảy xuống biển, trai biển ăn vào hóa thành ngọc trai. Trọng Thủy theo dấu lông ngỗng vàng, tìm được xác vợ và mang về chôn ở Loa Thành, xác liền biến thành ngọc thạch. Vì quá tiếc thương Mị Châu, Trọng Thủy lao đầu xuống giếng mà chết. Người đời sau mò được ngọc trai, rửa bằng nước giếng ấy thì ngọc trong sáng thêm.

Câu chuyện bắt đầu khi vua của nước Âu Lạc- An Dương Vương được thần Kim Qui cho mượn nỏ thần. Ông được thần Kim Qui giúp đỡ bởi vì ông luôn có ý thức đề cao cảnh giác, một lòng bảo vệ quê hương,vậy nên cho xây thành đắp lũy để bảo vệ đất nước khỏi giặc ngoại xâm. Không những vậy,An Dương Vương còn cho quân sĩ rèn luyện để chuẩn bị mỗi khi có quân ngoại xâm có mưu đồ xâm lược đất nước. Với tinh thần quyết tâm và sự chuẩn bị kĩ lưỡng cũng như có sự giúp sức của thần, nên An Dương Vương đã dẫn dắt đất nước ngày càng thịnh vượng, đánh đuổi giặc ngoại xâm. Chính vì sự tài trí và một lòng vì dân vì nước nên ông được cả nhân dân giúp sức và cả thần linh giúp sức. Chính vì sự tôn kính của nhân dân mà hình ảnh Rùa Vàng và nỏ thân được sáng tạo ra sự kì diệu thấn thánh bất tử hóa sự nghiệp trong buổi đầu dựng nước và giữ nước cùng với tinh thần chung sức hợp sức của nhân dân trong công cuộc đó.

Sự nghiệp dựng nước và giữ nước chưa được bao lâu thì xảy ra chuyện. Thực chất từ bản thân của An Dương Vương cũng mất cảnh giác ngay từ ban đầu. Đó là khi chấp nhận cho con gái mình kết hôn với Trọng Thủy – con trai của kẻ thù. Với mưu đồ xâm lược nước ta một lần nữa, Trọng Thủy đã tráo đổi nỏ thần và quay lại đánh chiếm Âu Lạc. Bên cạnh đó, ông đã mất cảnh giác khi cứ tin rằng chỉ có nỏ thần trong tay thì không lo sợ gì cả, tới khi xảy ra chuyện thì trở tay không kịp. Cuối cùng nhà vua rơi vào bi kịch nước mất nhà tan,lại chính ông đâm kiếm giết chết đứa con gái của mình rồi gieo mình xuống sông. Mọi thứ mất chỉ vì thiếu cảnh giác và thiếu sáng suốt trong gang tấc đã gây ra hậu quả khôn lường.

Mị Châu trong truyện là một người phụ nữ vừa đáng thương vừa đáng trách. Thương ở đây là, tới cuối cùng Mị Châu phải chịu cảnh vợ chồng li tán, nhận bi kịch là cái chết đáng thương, bị chính cha ruột rút gươm ra giết. Nhưng cũng đáng trách khi nàng thuận theo tình cảm vợ chồng mà quên mất đi nghĩa vụ đối với đất nước. Tuy vậy sau khi chết, nhân dân ta vẫn lập đền thờ cho hai cha con cạnh nhau, như xoa dịu đi nỗi đau, và nỗi oan của cả hai cha con. Tuy truyện ca ngợi tình yêu đẹp giữa Mị Châu và Trọng Thủy – khi được nhân dân gắn liền với giếng nước và ngọc trai.Nhưng suy cho cùng, Mị Châu đáng thương vì bị chính chồng mình lợi dụng. Nhưng dẫu sao, ở cuối truyện nút thắt cũng được mở ra, khi mọi ân oán được nhân dân ngầm hóa giải với hình ảnh đẹp- Giếng nước- Ngọc Trai.

Truyện An Dương Vương Mị Châu Trọng Thủy kết thúc mà vẫn để lại nhiều dư vị trong lòng người đọc, không những thế câu chuyện lịch sử dễ dàng đi tâm trí, đặc biệt là các thế hệ sau này. Những bài học, sự khéo léo trong hóa giải ân oán được nhân dân xưa ngấm ngầm lồng ghép bằng những hình ảnh mang tính ẩn dụ cao, ngày càng mang lại sức hút cho tác phẩm.

Nguồn: Bài văn hay