Hãy tưởng tượng mình là Xi-mông kể lại chuyện Bố của Xi-mông

Hãy tưởng tượng mình là Xi-mông kể lại chuyện Bố của Xi-mông

HÃY TƯỞNG TƯỢNG MÌNH LÀ XI MÔNG KỂ LẠI TRUYỆN BỐ CỦA XI MÔNG

Đứa trẻ nào cũng có cho mình một gia đình để thuộc về, nơi ấy có cha, có mẹ và có tình yêu thương. Tôi cũng có một gia đình với mẹ của tôi là người mẹ dịu dàng và tốt nhất thế gian, nhưng tôi luôn thiếu thốn tình thương của cha và tôi buồn vì sự khiếm khuyết ấy. Tình cảm của mẹ có nguôi đi phần nào những sầu vương trong tôi nhưng mỗi lần bạn bè cùng lớp lấy chuyện tôi không có cha ra làm đề tài thì trái tim tôi lại không sao kìm được những cơn đau thắt.

Hôm ấy, những chuyện như vậy lại lập lại, lần này, khi chúng sẵng giọng mà thét vào mặt tôi rằng: “Tụi bây biết không, thằng này không có cha!”. Tôi đã không thể kìm chế được cơn tức giận mà lao vào đánh cho tên vừa hét ra câu nói ấy một quả đấm thật mạnh rồi chạy thật nhanh khỏi những lời bàn tán cay nghiệt kia. Tôi cứ thế chạy, cứ thế chạy, tôi chạy là ngoài cánh đồng và ngồi bệt bên ven một con sống, khóc nức nở. Tại sao? Tại sao? Ai cũng có cha, tôi lại không có cha. Dù là mẹ yêu thương và chăm lo cho tôi rất chu đáo thì tôi vẫn cần lắm một người cha, mỗi lần tôi thấy đứa bạn được cha cõng, được cha mua cho cái này, cái kia, tôi thấy mình cô đơn và ao ước sao mình cũng có một người cha như vậy, mình sẽ được cha yêu, cha bế, cha chiều, thật hạnh phúc biết bao. Nhưng nếu chỉ vậy thôi có lẽ tôi sẽ quen dần và bởi có bao la tình mẹ nên tôi sẽ chẳng đau đớn đến thế nếu không bị lũ bạn khinh thường rằng mình là đứa con không cha. “Con không cha”, nghe sao mà xót xa quá, tôi úp mặt khóc, mắt tôi chạm vào dòng nước đang chảy và tự nhiên tôi muốn dìm mình xuống dòng sống lắm lắm. Chết rồi, tôi sẽ không còn bị bạn bè trêu chọc, bị gọi là đứa con hoang không có cha. Tôi ngồi lặng lẽ bên bờ sông, nước mắt cứ chảy, suy nghĩ tự tử cứ len lỏi trong đầu tôi, chìm đi khi tôi chú ý đến những đám mây hồng hay những con cá nhưng rồi lại cứ thế nổi lên khiến tôi chẳng muốn về nhà. Tôi lại khóc. Bất ngờ, tôi giật mình vì có bàn tay ai đó nặng trịch đặt lên vai và tiếp đó, giọng nói trầm hùng.

– Bé con ơi, việc gì khiến con buồn đến thế…

Tôi quay lại. Một người thợ với hàm râu đen và mái tóc dợn từng sợi, đang chăm chú nhìn tôi, tôi đoán chú là một người thợ rèn. Thấy chú to lớn nhưng có vẻ là người hiền hậu, tôi đột nhiên muốn đem hết ấm ức kể cho chú nghe:

– Tụi nó đánh con vì con không có cha.

Người thợ hiền lành với đôi mắt sáng mỉm cười:

– Sao kỳ cục vậy… Ai cũng có cha mà con.

Câu nói ấy càng làm cho tôi đâu đớn làm sao, tôi quay mặt đi:

– Nhưng con không có.

Tôi lại cúi xuống nức nở, chú ấy hình như không nỡ để trẻ con khóc, liền bế tôi lên và nói:

– Nín khóc đi con. Chú sẽ dắt con về với mẹ. Mẹ con sẽ chỉ cho biết cha ở đâu.

Tôi đột nhiên thấy an toàn và yên tâm trong vòng tay chú, tôi đưa tay ôm cổ chú, rồi nín khóc. Chú đưa tôi về nhà, khi ấy trời đã gần tối, từ xa tôi đã thấy mẹ đang đứng ở cửa giống như đang chờ tôi. Có lẽ mẹ lo cho tôi lắm vì tôi ít khi đi học về muộn như thế. Vừa xuống khỏi tay chú thợ, tôi liền chạy ngay tới ôm lấy mẹ, mẹ nhìn tôi, ánh mắt ánh lên sự yên tâm. Cầm chiếc mũ trên tay, chú thợ tiến lại gần hai mẹ con tôi, ngượng ngập ấp úng.

– Thưa cô, tôi gặp cháu đi lạc ngoài bến sông…

Tôi ấm ức, mếu máo:

– Không phải mẹ ơi, con muốn nhảy xuống sông. Tại tụi nó đánh con… Tụi nó đánh con vì con không có cha.

Nói xong, tôi hơi hối hận vì những lời của tôi làm mẹ đau lòng, mẹ ôm tôi vào lòng, rơi nước mắt. Nhưng tôi không để tâm lắm đến điều ấy, tôi chạy nhanh đến chỗ chú thợ rèn và đánh liều:

– Chú làm cha con được không…

Chú chưa trả lời, sợ chú từ chối, tôi nói không do dự:

– Nếu chú không chịu làm cha của con, con sẽ nhảy xuống sông.

Chú nghe câu đó liền gật đầu đồng ý:

– Được chứ sao không, nhóc con.

Và tôi nhớ mình chưa biết tên chú:

– Chú tên gì để có ai hỏi thì con nói.

– Philip.

Ngày hôm sau đến lớp, khi bọn trêu chọc tôi hôm trước lại gây chuyện, tôi dõng dạc khiến chúng không còn nói được câu nào:

– Cha tao tên Philip.

Nói xong câu ấy, tôi định quay lưng bỏ đi nhưng bọn chúng định tấn công tôi, may sao có thầy giáo can thiệp, đưa tôi về nhà, tôi bước đi theo thầy, trong lòng đầy tự hào, bỏ lại sau lưng sự ngơ ngác và tức điên của đám bạn xấu. Tôi tin mình đã thắng!