Nhập vai cô Tấm kể chuyện đời mình

Nhập vai cô Tấm kể chuyện đời mình

Đề bài: Nhập vai cô Tấm kể chuyện đời mình

Bài Làm

Thời gian trôi nhanh thật. Hôm nay lại đến ngày giỗ của cha, về thắp nén hương cho cha mà lòng tôi lại nao nao nhớ về những tháng ngày giông tố đã đi qua.

Tôi tên là Tấm, sinh ra trong một gia đình nông dân nghèo ở một vùng quê yên bình. Tôi mồ côi mẹ từ nhỏ. Cha cưới thêm dì và tôi có thêm người em tên Cám. Chẳng bao lâu cha lại qua đời. Trước khi mất cha có mong dì ghẻ quan tâm chăm lo cho tôi. Nhưng cuộc đời không chiều lòng người. Từ khi cha mất, cuộc đời tôi gặp nhiều ngang trái.

Dì ghẻ vốn yêu chiều em Cám hơn nên thường bắt tôi làm quần quật suốt ngày, đối xử với tôi rất cay nghiệt. Nhiều đêm tôi khóc vì nhớ mẹ nhớ cha nhưng vẫn luôn cố gắng để cha mẹ dưới suối vàng được yên lòng. Tôi vẫn ngoan ngoãn nghe lời, không bao giờ dám làm trái ý dì. Một hôm, dì ghẻ sai tôi và em Cám đi mò cua bắt tép và hứa nếu ai bắt được nhiều sẽ được thưởng một chiếc yếm đỏ. Tôi vui mừng, háo hức lắm vì đã lâu lắm rồi mình không có một chiếc áo mới. Hai chị em hào hứng nghe theo. Ra đến đồng, tôi lội xuống mương chăm chỉ mò cua bắt tép, trong đầu luôn nghĩ sẽ có phần thưởng là chiếc yếm đào thật đẹp nên đã rất cố gắng. Trong khi đó thì Cám chỉ mải rong chơi, đuổi bướm bắt chim, hái hoa trên bờ. Khi trời đã quá trưa, nắng bắt đầu gắt thì cũng là lúc giỏ tép của tôi đã đầy. Cám đứng trên bờ nhắc tôi mang giỏ tép lên em trông cho, rồi nói:

“Chị Tấm ơi chị Tấm, đầu chị lấm chị hụp cho sâu, kẻo về dì mắng đấy”.

Vốn tính hay tin người, lại luôn sợ dì ghẻ mắng, nên tôi vội vã mang giỏ tép lên bờ rồi ra chỗ nước sâu để gội đầu. Nào ngờ đâu ở trên bờ, Cảm xúc hết giỏ tép của tôi rồi về nhà trước. Nhìn vào giỏ của mình trống trơn tôi vô cũng buồn bã, thất vọng. Trời thì nắng nóng khiến tôi mệt mỏi vô cùng. Tôi đang khóc thì bỗng ông Bụt xuất hiện và hỏi “Làm sao con khóc?”. Tôi kể hết sự tình rồi Bụt bảo “Con nhìn lại trong giỏ xem còn gì không”. Tôi nhìn kỹ lại thì trong giỏ còn lại một con cá bống. Bụt dặn rặng mang bống về nhà nuôi, mỗi bữa mang cho bống bát cơm và gọi:

“Bống bống bang bang,

Lên ăn cơm vàng cơm bạc nhà ta,

Chớ ăn cơm hẩm cháo hoa nhà người”.

Tôi cảm ơn Bụt và trờ về nhà làm theo đúng lời Bụt dặn. Hàng ngày sau mỗi bữa tôi thường mang bát cơm ra giếng gọi cá Bống lên ăn. Cá lớn nhanh rồi trở thành người bạn của tôi từ lúc nào. Trước đây tôi thường lủi thủi một mình, làm việc suốt ngày và không được ra ngoài chơi cùng các bạn. Giờ tôi có cá Bống, lúc buồn hay vui tôi đều ra giếng ngồi tâm sự với Bống. Rồi một ngày nọ dì ghẻ nói:

“Con đi chăn trâu thì chăn đồng xa, chớ chăn đồng gần làng bắt mất trâu”.

Tôi nghe lời mang trâu đi chăn thật xa. Rồi đến chiều về như mọi ngày tôi mang cơm ra gọi thì không thấy Bống đâu cả, chỉ thấy cục máu đỏ nổi lên. Tôi sợ hãi và buồn lắm vì người bạn của mình đã bị mẹ con Cám ăn thịt mất rồi. Tôi lại khóc. Bụt hiện lên hỏi tôi lại kể hết mọi chuyện. Bụt dặn vào bếp tìm lại xương cá rồi cho vào bốn cái lọ mang chôm dưới bốn chân giường. Bụt biến mất. Tôi vào bếp tìm từng chiếc xương cá làm theo lời Bụt.

Một ngày kia, dân làng mở hội mừng nhà vua đi ngang qua. Ai cũng vui mừng đi trẩy hội. Những nam thanh nữa tú tuổi tôi ai ai cũng sắm sửa quần áo đẹp, tươm tất để đón ngày vui hội làng. Tôi cũng háo hức lắm vì lâu rồi mới lại có dịp để được ra ngoài đi chơi. Nhưng buồn thay mẹ con Cám bày ra kế để bắt tôi ở nhà. Dì ghẻ trộn đấu thóc với đấu gạo và bắt tôi nhặt cho xong mới được đi. Mẹ con Cám sửa soạn tươm tất rồi dắt nhau đi hội, bỏ lại sự buồn bã, thất vọng trong tôi. Tôi lặng lẽ ngồi nhặt nhưng biết rằng có nhặt đến sáng mai cũng không thể nào xong được.

Ngoài kia tiếng trống hội hò reo lại vang lên không ngớt. Xót thương cho thân phận của mình, tôi bưng mặt khóc nức nở. Bụt lại hiện lên và gọi đàn chim xuống nhặt giúp. Trong giây lát đàn chim đã nhặt xong thóc ra thóc, gạo ra gạo. Tôi vui mừng vội vã định đi hội nhưng nhìn lại mình quần áo đã cũ, chắp vá nhiều chỗ lại buồn tủi. Bụt nở nụ cười hiền hậu và nói tôi đào xương cá chôn dưới chân giường lên sẽ có những thứ tôi cần. Rồi Bụt và đàn chim bay đi. Tôi háo hức làm theo. Thật bất ngờ khi đào lên thì trước mắt tôi là quần áo đẹp, là đôi hài xinh xắn và cả một chú ngựa sẽ đưa tôi đến hội làng. Tôi mừng rỡ vô cùng. Khoác bộ quần áo mới và đi đôi hài óng ánh, tôi thấy mình trở nên xinh đẹp khác hẳn ngày thường. Tôi cưỡi ngựa đến hội nhưng đi qua cầu chẳng may rơi mất một chiếc hài. Kiệu của nhà vua đi qua chỗ lội ngựa không chịu bước, vua sai quân lính xuống xem thì mò được chiếc hài. Vua chăm chú ngắm nhìn và sai quân thông báo rằng hễ ai đàn bà con gái trong làng đi vừa chiếc hài vua sẽ cưới về làm vợ. Rồi con gái trong làng ai ai cũng thử hài để mong có cơ hội làm vợ vua. Ngay cả mẹ con Cám cũng thử nhưng không vừa. Tôi vui chơi trong đám hội và cũng không nghĩ răng mình sẽ có cơ hội làm vợ vua. Nhưng khi gần hết con gái trong làng thử vẫn chưa tìm được người đi vừa chiếc hài, tôi bèn đến thử thì vừa như in và thấy đúng chiếc hài mình đánh rơi ở cầu. Tôi lấy chiếc còn lại ra đi. Vua mừng rỡ đón lấy tôi và tôi được rước về cung làm vợ nhà vua khôi ngô tuấn tú.

Những tưởng cuộc sống của tôi bước sang một trang khác tươi đẹp hơn nhưng những sóng gió lại bắt đầu ập đến khi tôi về giỗ cha. Đến ngày giỗ cha, tôi xin phép vua về nhà ít hôm thắp hương cho cha. Về đến nhà, mẹ con Cám mừng rỡ, đon đả lắm. Rồi dì ghẻ nói tôi quen hái cau, bảo tôi trèo lên cây hái cau thắp hương cho cha. Không một chút nghi ngờ, tôi trèo lên thì ở bên dưới dì nói là nhiều kiến dì đang đuổi kiến cho tôi. Thực chất là dì ghẻ cùng Cám bày mưu chặt đổ cây cau để tôi chết. Rồi tôi chết đi, dì ghẻ mặc quần áo của tôi cho Cám và đưa vào cung thay tôi.

Tôi chết oan uống, được các vị thần tiên thương tình nên đã cho tôi hóa kiếp thành con chim vàng anh. Tôi nhớ nhà vua nên đã bay vào cung. Hàng ngày mỗi lần nhà vua ra vườn, tôi quấn quýt bay theo hót líu lo. Nhà vua vui vẻ nói:

“Vàng ảnh vàng anh,

Có phải vợ anh,

Chui vào tay áo”.

Tôi liền bay vào tay áo nhà vua. Vua mừng rỡ đặt tôi vào chiếc lồng dát vàng lộng lẫy. Hàng ngày sau mỗi buổi chầu vua thường đến bên lồng chim và không màng đến Cám. Mẹ con Cám thấy vậy ghen tức bèn giết thịt tôi và vứt lông chim ra vườn. Vua về nhà không thấy chim đâu buồn bã vô cùng.

Tôi hóa thân thành hai cây xoan đào thật đẹp nơi mẹ con Cám vứt lông chim ngoài vườn. Vua thấy hai cây đẹp quá bèn sai lính mắc võng để vua nằm nghỉ ngơi. Cám thấy vậy liền mách với mẹ. Dì ghẻ bày mưa chặt hai cây xoan đào làm khung cửi. Tôi đã hóa thân thành chim vàng anh, rồi thành cây xoan đào mà mẹ con Cám vẫn không chịu tha cho tôi. Hàng ngày lúc Cám dệt vải, tôi tức giận cất tiếng:

“Cót ca cót két.

Lấy tranh chồng chị

Chị khoét mắt ra.”

Cám thấy vậy hốt hoảng lắm liền nói với mẹ. Rồi mẹ Cám xúi đốt khung cửi và vứt tro đi một nơi thật xa.

Ở rất xa cung thành, nơi mẹ con Cám vứt tro mọc lên cây thị rất to. Tôi lại hóa thân thành quả thị trên cây. Trên cây chỉ có một quả nhưng tỏa hương thơm khắp nơi. Đó là một vùng quê thật yên bình. Rồi một ngày nọ có một bà cụ gương mặt phúc hậu đi qua và nói:

“Thị ơi thị rơi bị bà.

Bà để bà ngửi chứ bà không ăn.”

Nhìn bà cụ hiền lành quá nên tôi đã rơi xuống bị theo bà về nhà. Hàng ngày bà nâng niu quả thị và nói chuyện. Tôi thấy bà thật đôn hậu và dễ mến. Thương bà cụ sống một mình, hàng ngày mỗi khi bà đi chợ, tôi lại bước ra khỏi quả thị và giúp bà nấu cơm, quét nhà sạch sẽ rồi lại chui vào quả thị mỗi khi bà về. Một vài ngày sau cũng như thường lệ bà lại đi chợ, tôi bước ra làm công việc nhà đỡ bà. Bà từ ngoài cửa chạy vào xé tan vỏ thị và ôm chầm lấy tôi mà nói “ Con ngoan, giờ con ở với bà nhé. Con đừng vào quả thị nữa. Bà sẽ thương con và coi con như con gái của bà”. Tôi thấy bà cụ chất phác, giản dị nên thương. Từ đó hai mẹ con chung sống trong ngôi nhà tranh, hàng ngày bán nước dưới gốc cây thị xòa bóng mát.

Rồi một ngày nọ nhà vua đi vi hành có ghé qua quán nước của bà. Bà mời vua miếng trầu do chính tay tôi têm. Vua ngạc nhiên vì miếng trầu têm cánh phượng quá đẹp, y như miếng trầu vợ têm. Vua bèn hỏi thì bà lão nói rằng trầu do con gái bà têm. Vua ngỏ ý muốn gặp con gái bà. Lúc đó tôi đang trong nhà nấu cơm thì bà gọi ra. Tôi bước ra thì thật sững sờ, không ngờ lại có thể gặp lại nhà vua. Hai vợ chồng mừng rỡ ôm lấy nhau. Tôi kể lại sự tình rồi vua đưa tôi trở về cung và đuổi hai mẹ con nhà Cám đi.

Vậy là sau bao thăng trầm với nhiều lần hóa kiếp thì tôi lại được đoàn tụ với chồng, sống trong hạnh phúc. Nhiều lần nghĩ lại tôi tưởng như chỉ là giấc mơ vừa mới hôm qua. Sau tất cả, tôi luôn tâm niệm và thấy các cụ ngày xưa dạy thật đúng, ở hiền rồi sẽ gặp lạnh.