Phân tích đoạn trích Kim Trọng trở lại vườn Thúy

Phân tích đoạn trích Kim Trọng trở lại vườn Thúy

Phân tích đoạn trích Kim Trọng trở lại vườn Thúy

Truyện Kiều của Nguyên Du được nhắc tới như một áng thiên cổ hùng văn, mang những ý nghĩa ý nghĩa nhân đạo nhân văn sâu sắc. kHông những vậy, những nhân vật và tình tiết trong truyện Kiều được miêu tả một cách chân thực và làm nổi bật rõ tính cách, tâm hồn cũng như những mặt đối lập trong tâm tư tình cảm. Nhắc tới Kiều người ta cũng không thể kể qua những mối nhân duyên của Thúy Kiều được, Một trong số đó, Kim Trọng là một tronh những mối nhân duyên đầu của Thúy Kiều một con người đa tài lại giàu cảm xúc. Nó lại càng được thể hiện trong đoạn trích Kim trọng trở lại vườn Thúy.

Mở đầu là những giới thiệu khái quát về cuộc đời của chàng Kim với những lời hẹn thế với quốc sắc ấy vậy nên khi làm tròn chữ hiếu anh lại lặn lội đến gặp Thúy Kiều. “Từ ngày muôn dặm phù tang,

Nửa năm ở đất Liêu Dương lại nhà.

Vội xang vườn Thúy dò la,

Nhìn xem phong cảnh, nay đà khác xưa.

Sauk hi về quê chịu tang, Kim trọng không thể quên được mối tình và những tình cảm của mình dành cho Thúy Kiều nên đã quyết định trơ lại để gặp Kiều. Ttình yêu khiến cho người ta ngỡ rằng nhưng giây phút xa nhau giống như những thiên niên kỉ trôi qua. Nỗi nhớ nhung cứ thế một dâng cao, cứ hiển hiện trong lòng của người đang yêu. Kim trọng đang ở trong tình cảnh như vậy, rất myoons gặp Kiều ngya lập tức. Cho nên khi vừa bước tới Liêu Dương, Kim trọng nhớ ngay tới Thúy Kiều.

Lòng mong ngóng nàng Kiều đã thôi thúc chàng phải tới vườn thúy để dò la, và một tâm trạng lo lắng bồn chồn khó tả bởi vì chàng không thấy Kiều đâu cũng thấy phong cảnh thật sự khác đổi. Những sự thay đổi hiển diện của cảnh đó khiến cho chàng chơi vơi lo lắng.

Sự khác biêt của phong cảnh nơi đây được thể hiện rõ nhất chính là những cảnh vật thời xưa khiến chàng Kim không khỏi bối rối, lo lắng. Chắc chắn đã có chuyện gì đó đã xảy ra ở đây.

“Đầy vườn cỏ mọc lau thưa

Song trăng quạnh quẽ, vách mưa rã rời…

Trước sau nào thấy bóng người,

Hoa đào năm ngoái còn cười gió đông.

Xập xòe én liệng rường không,

Cỏ lan mặt đất rêu phong dấu giày.

Cuối tường gai góc mọc đầy,

Đi về này những lối này năm xưa!”

Khu vườn ấy hiên lên với hình ảnh cỏ mọc lau thưa, rồi sự quạnh quẽ hiện lên cùng với những hình ảnh rã rời. Đó là sự tàn tạ và báo hiệu như một sự không lành đủ cho chàng Kim thấy được một biến cố nào đó đã đến đây và mang nàng Kiều của chàng đi mãi. Chàng đau đớn nhìn những cảnh vật như thể hiện tâm trạng của mình. Nếu như những câu thơ đầu chàng mong chờ bồn chồn rồi háo hức khi mong gặp người yêu thì bây giờ chàng lại thấy thương nhớ, thấy rối lòng khi không biết rằng chuyện gì đang xảy ra tại nơi đây. Ngôi nhà của những con người tuyệt mĩ ấy xưa kia đầy ắp những cung bậc ngũ âm mà Kiều thường đàn, khoảng kia là chỗ Kiều ngồi âm thơ mà vịnh cảnh thế mà giờ đây chẳng có một thiên bạc mệnh nào được cất lên nữa. Xung quanh không một bóng người. cánh hoa đào năm ngoài vẫn còn như cười với gió đông những cánh én xập xòe trên tầng không vậy mà cảnh vật nhà Kiều cỏ mọc hoang sơ, không còn thấy một dấu giày thể hiện sự sông của con người ở đây. Cả khu vườn nơi mà Kiều hay học đàn chơi nhạc âm thơ ấy giờ biến thành chỗ mọc cho những gai góc và cỏ um tùm. Người đâu mà chẳng thấy lòng Kim Trọng đau đớn mà vẫn không hiểu chuyện gì xảy ra.

Có lẽ tâm trạng của Kim trọng chất chứa dồn nén nhát ở hai câu thơ này, có điều gì đó không khỏi thắc mắc, bồn chồn và lo lắng không hiểu chuyện gì đã xảy ra

“Chung quanh nặng khắt như tờ

Nỗi niềm tâm sự bây giờ hỏi ai?”

Cái cảnh vật ấy chính là cái lặng lẽ như tờ khiến cho nỗi lòng chàng Kim lại càng trở nên kinh khủng tồi tệ hơn. Nỗi niềm tâm sự ấy biết nói cùng ai, biết hỏi ai về tung tích nàng Kiều. câu hỏi nghi vấn, câu hỏi tu từ ở cuối bài như một nỗi vấn vương băn khoăn không có ai trả lời cho chàng

Mối tình đầu của Kim Trọng và Thúy Kiều mới đầu tưởng chừng như nguyên vẹn hai người được sống trong hanhh phúc nhưng đâu phải thế, chưa được bao lâu thì tình yêu ấy đã bị thời thế làm cho chi a cắt xa lìa. Xã hội kia đã gieo rắc những sóng gió đến với gia đình nàng, nó làm cho một gia đình vốn bình yên hạnh phúc vậy mà giờ nay lại trở nên tàn tạ hoang sơ. Moi thứ hiện ra trước mắt chàng Kim thật tàn tạ buồn thảm.

Nguồn: Bài văn hay