Tê – lê – mác kể lại cảnh người cha của mình là Uy-lít – xơ trở về

Tê – lê – mác kể lại cảnh người cha của mình là Uy-lít – xơ trở về

Tê – lê – mác kể lại cảnh người cha của mình là Uy-lít – xơ trở về

Bài làm

Tê-lê-mác là tên của tôi, tôi là con trai của vị anh hùng Uy-lít-xơ. Người cha vĩ đại của tôi,sau khi hạ được thành Tơ-roa đã phải trái qua hai mươi năm lênh đênh trên biển cả, không biết đương đầu với bao nhiêu thử thách mới trở được về quê hương I-tác. Chỉ có điều cha tôi giấu mình trong bộ dnajg của một kẻ ăn mày rách rưới. để thử xem người vợ hiền yêu dấu – chính là mẹ tôi có nhận ra cha không.

Thuyền của vua xứ Phê-a-ki đưa cha tôi về khi mẹ tôi phải đối phó với 108 gã đàn ông quyền quý trong vùng tranh nhau đến cầu hôn. Chúng xảo quyệt, hung hãn, quấy rối suốt ngày này qua tháng khác để rắp tâm ép buộc mẹ tôi và chiếm đoạt tài sản của gia đình tôi. Mẹ tôi phải tìm mọi cách chối từ, mẹ tôi đưa ra cách nếu ai giương cung, bắn xuyên qua mười hai cái vòng rìu thì bà sẽ lấy kẻ đó. Tất cả bọn cầu hôn đều thất bại chỉ trù cha tôi. Tôi dần nhận ra cha vì thân hình lực lưỡng cánh tay giương cung cơ bắp nổi cuồn cuộn, ánh mắt cháy rừng rực như ngọn lửa mặt trời. Tôi chạy đến bên cha kể cho cha nghe mọi chuyện và cùng cha trừng trị bọn cầu hôn cũng như những gia nhăn phản bội. Lúc rửa chân cho cha, nhũ mẫu ơ-ri-clê đã nhận ra người qua vết sẹo ở chân và mặc dù bị cha ngăn lại, nhũ mẫu vẫn đem chuyện kể cho mẹ tôi nghe. Thật khác với những gi tôi tưởng tượng, mẹ tôi không tin.

tôi cứ nghĩ rằng sau hai mươi năm xa cách, lẽ khi khi được gặp lại gia đình tôi sẽ ôm nhau thắm thiết. Nhưng không cảnh tượng trước mắt trái với những gì tôi đã tưởng tượng cha ngồi dựa vào một cây cột cao, mắt nhìn xuống đất trong khi mẹ bước qua ngưỡng cửa bằng đá đến ngồi trước mặt dựa vào một bức tường dối diện. Giữa hai người là bếp hồng cháy rừng rực. Hai người cứ ngồi in lặng, khiến tôi cảm thấy khó chịu về sự im lặng này. Tôi thấy thương cha và trách mẹ rất nhiều, tôi đã nói với bà: người thật độc ác, thật nhẫn tâm, trái tim người là bằng sắt đá…

Mặc kệ cho tôi,đứa con yêu quý của bà trách mắng nhưng mẹ tôi vẫn nói những lòi yêu thương ngọt ngào. Người nói với tôi để bóng gió với cha rằng họ có những dấu hiệu riêng để nhận ra nhau. Cha tôi nhẫn nại mỉm cười và nói với tôi những lời có cánh. Tôi chỉ biết đáp lại: “Cha thân yêu, việc này xin để tùy cha định liệu, vì xưa nay cha vẫn là người nổi tiếng khôn ngoan, không một kẻ phàm trần nào sánh kịp”.

Sau đó, cha bảo mọi người đi tắm rồi mặc quần áo đẹp, nhảy múa ca hát để mọi người lầm tưởng rằng nhà có đám cưới và dặn tất cả hãy giữ kín mọi chuyện cho đến khi hai cha con tôi về đến trang trại của ông nội, sắp đặt xong cha cũng đi tắm. Ông bước ra đẹp như một vị thần. Người trở về chỗ cũ, đối diện với mẹ và nói: Khốn khổ! Hẳn là các thần tiên núi Ô-lem-pơ đã ban cho nàng một trái tim sắt đá hơn ai hết… vì một người khác chắc không có gan ngồi xa chồng như thế, khi chồng đi biền biệt hai mươi năm trời, trải qua bao nỗi gian truân, nay mới trở về xứ sở”. Người quay sang nói với nhũ mẫu Ơ-ric-lê: “Già hãy kê cho tôi một chiếc giường để tôi ngủ một mình”. Mẹ tôi vẫn rất thận trọng đáp lời cha tôi và nói với nhũ mẫu: “Ơ-ric-lê! Già hãy khiêng chiếc giường chắc chắn ra khỏi gian phòng vách tường kiên cố do chính tay Uy-lít-xơ xây nên, rồi lấy da cừu, chăn và vải đẹp trải lên giường”.

Mẹ nói vậy có ý thử cha và cha bỗng giật mình hỏi: “Ai đã xê dịch giường tôi đi chỗ khác vậy? Nếu không có thần linh giúp đỡ thì là người tài giỏi nhất cũng khó lòng làm được việc này”. Cha tôi đã kể liền một mạch về bi mật chiếc giường mà chỉ hai người biết. Sở dĩ chiếc giường không thể xê dịch được là vì một chân giường do chính ta cha làm bởi gốc cây Ô-liu cổ thụ có rễ bám chặt vào lòng đất. Cha còn kể tỉ mỉ về những vật dụng, những đồ trang trí trong phòng khiến mẹ tôi nghe mà bủn rủn cả chân tay. Tới lúc đó người mới chạy lại, nước mắt chan hòa, ôm lấy cổ cha, hôn lên trán người và nói: “Uy-lít-xơ Xin chàng chớ giận thiếp”. Rồi cứ thế, cha mẹ tôi ôm nhau khóc Đó là những giọt nước mắt. hạnh phúc của giâv phút đoàn tụ sau hai mươi năm xa cách với muôn vàn sóng gió.

Gặp lại chồng mình sau hơn hai mươi năm mòn mỏi chờ đợi, mẹ tôi sung sướng vô cùng! Mẹ nhìn ngắm cha không chán mắt và hai cánh tay trắng muốt của mẹ cứ ôm cổ cha không muốn rời.Cảnh tượng ấy khiến trái tim tôi – đứa con trai duy nhất của hai người, cứ thổn thức mãi không nguôi vì xúc động vì hạnh phúc. Từ đây tôi sẽ luôn được sống trong sự thương yêu che chở của mẹ, của cha.

Nguồn: Bài văn hay