Cảm nhận đoạn trích Hạnh Phúc Của Một Tang Gia

Cảm nhận đoạn trích Hạnh Phúc Của Một Tang Gia

Đề bài: Cảm nhận đoạn trích Hạnh Phúc Của Một Tang Gia

Bài làm

Ngay khi tiểu thuyết số đỏ được ra mắt với độc giả, đoạn trích hạnh phúc của một tang gia gây được nhiều hiệu ứng từ phía độc giả và người theo dõi bởi hơi hướng trào phúng được viết theo khuynh hướng hiện thực, tái hiện lại xã hội và tầng lớp con người thời kì bấy giờ. Cây bút Vũ Trọng Phụng đã nhiều lần khiến cho người ta cười nhưng cười vì sự thật chua chát của một xã hội lai tây, không rõ văn hóa và tinh hoa được hòa trộn như thế nào, con người đối xử và suy nghĩ với nhau thông qua đồng tiền. Đoạn trích đã bộc lộ một cách chân thực nhất xã hội con người thời kì bấy giờ

Cái băn khoăn của độc giả, một dấu chấm hỏi lớn ngay từ nhan đề của đoạn trích. Đó là sự đối lập, đối lập một cách gay gắt mâu thuẫn từ hai phía “ hạnh phúc” và “ tang gia”. Theo lẽ thường tình, tang gia gắn với nỗi buồn vì mất mát đi người thân trong gia đình, nhà gặp điều chẳng lành, cái không khí tang thương đó không thể là hạnh phúc hay vui vẻ như tác giả đã nhắc vậy. Ấy vậy mà cái nhan đề không hề viết sai, cũng không phải là một câu nói đùa, nó chính là sự tóm lược cho cả một thế hệ, đại diện cho những thói đời đảo lộn.

Trong đoạn trích đám tang cụ tổ nhưng ai nấy đều lấy làm vui mừng và mong chờ, một dịp hiếm có để khoe mẽ và thỏa mãn những ý đồ của bản thân mình. KHông ai nói ra nhưng với vẻ mặt thỏa mãn và mơ màng từ cụ cố Hồng cho tới nỗi buồn lãng mạn của cô Tuyết thì không ai có thể phủ nhận rằng, từ già tới trẻ ai cũng đang ăn mừng trên cái chết của cụ Tổ

Vỏ bọc của một xã hội văn minh với những tầng lớp thượng lưu và học thức lại chất chứa những điều thối nát và ấu trĩ nhất. Ai cũng chăm chăm vào những vị kỉ của bản thân mà quên đi những lề thói tốt đẹp mà bao đời truyền lại, bao hàm cả giá trị đạo đức và chuẩn mực hành vi ứng xử của con người. Những niềm hạnh phúc nho nhỏ len lõi từ suy nghĩ cho tới hành động của các nhân vậtđược xây dựng một cách tỉ mỉ.

Con của cụ Tổ, cụ cố Hồng là người đầu tiên được nhắc đến, cụ mơ màng nghĩ đến lúc mình mặc bộ đồ đưa tiễn cha mình về nơi yên giấc ngàn thu, khóc mếu máo và cảm thấy vui mừng khi nghĩ được người đời chỉ trỏ bảo rằng đứa con có hiếu hay cụ cố Hồng đã già tới kia mà vẫn cố để đưa tiễn ông cụ tổ.

Nhân vật Xuân tóc đỏ là nhân vật chính xuyên suốt trong tiểu thuyết số đỏ của Vũ Trọng Phụng. Điều đáng nói, cái chết của cụ Tổ công lớn là nhờ vào hắn. Bởi nhờ hắn vạch tội ngoại tình của vợ Phán mọc sừng mà ông cụ Tổ lăn đùng ra chết. Người nhà dường như cảm ơn vì đã đưa cụ Tổ toại nguyện tâm ý và cả nhà vui mừng vì được một phen khoe mẽ. Hắn càng có công to hơn khi làm cho đám tang thêm phần “ hoành tráng” bởi vì những điều mà cả gia đình cụ cố Hồng mong muốn chẳng có gì hơn thế. Xuân là kẻ lưu manh giả danh tri thức, thời thế thay đổi, một kẻ bịp bợm có tài phỉnh nịnh lại lên như diều gặp gió, nay được dịp, Xuân lại được mọi người kính nể.

Những nhân vật khác cũng không khác đi là bao. Họ đang ăn mừng trên một thây ma. Cậu Tú Tân thì vui sướng vì được dịp trổ tài chụp ảnh của mình và khoe mẽ chiếc máy ảnh mới mà chưa có dịp nào dùng. Bà Văn Minh lại được dịp diện bộ đồ xô gái có mũ mấn trắng viền đen, mốt đồ tang mới du nhập và Phán mọc sừng lại được hưởng lợi từ cái chết của cụ tổ sau khi được rỉ tai chia thêm vài nghìn đồng.

Không riêng gì mỗi gia đình này, tác giả còn chỉ ra những hành động nhố nhăng của những hạng người tự xưng là văn mình thượng lưu nhưng thực chất chỉ là những con sâu não rỗng đã quằn vào đất từ bấy lâu nay của xã hội. Cái chết kia được tổ chức một cách tưng bừng và linh đình thêm phần quý trọng và giống như người ta đang ăn mừng một điều gì đó mà bấy lâu nay tất cả mọi người đều mong mỏi. Kể cả không khí của buổi tang lễ, không có một chút trịnh trọng và thương tiếc người đã khuất, những người đi dự lễ nói cười khúc khích, chỉ trỏ, bàn luận, có khi lại được dịp chim nhau giữa đám đông.

Một sự thật đáng mỉa mai là những người dân hay hai bên đường đổ ra để xem và chỉ trỏ, người ta khen rằng có cái đám ma to khiến cho những người trong gia đình thêm sung sướng và cosd dịp khoe mẽ,

khi bạn hữu của cậu rầm rộ nhảy lên những ngôi mả khác mà chụp để cho ảnh khỏi giống nhau. Chất bi hài của cảnh khiến người đọc cười ra nước mắt. Chỉ có một tiếng khóc lớn nhất bật lên là của ông Phán mọc sừng: ông oặt người đi, khóc mãi không thôi và tiếng khóc của ông thật đặc biệt: Hức! Hức! Hức. Ông thương cho người đã khuất chăng? Không phải! Ông đang đóng kịch trước mặt mọi người. Thực ra, cụ Tổ chết ông ta rất mừng vì được chia phần khá nhiều, kể cả cái giá của bộ sừng mà cô vợ ông đã cắm lên đầu ông. Miệng khóc, tay ông Phán dúi nhanh vào tay Xuân Tóc Đỏ một cái giấy bạc năm đồng gấp làm tư… để trả công hắn đã gọi ông là Phán mọc sừng trước họ hàng nhà vợ, nhờ đó mà ông ta có thêm được một món tiền lớn.

Qua chương Hạnh phúc của một tang gia, Vũ Trọng Phụng bộc lộ xuất sắc tài kể chuyện của mình. Bút pháp của Vũ Trọng Phụng giỏi ở chỗ phóng đại mà như không phóng đại, làm cho mọi việc đều như thật và hơn thật, ông chú ý đến các mâu thuẫn giữa hiện tượng và bản chất, khai thác triệt để nhằm gây nên những tràng cười có ý nghĩa phê phán sâu sắc. Cảnh đám ma hiện ra như một màn hài kịch sinh động, một bức biếm hoạ khổng lồ và chi tiết về cái xã hội tự xưng là thượng lưu, sang trọng ở Hà Nội thời đó đang phơi bày tất cả cái bản chất lố lăng và đồi bại trước mắt mọi người.

Nguồn: Tài liệu trực tuyến