Nghị luận xã hội về trách nhiệm của con cái đối với cha mẹ

Nghị luận xã hội về trách nhiệm của con cái đối với cha mẹ

“Công cha như núi Thái Sơn

Nghĩa mẹ như nước trong nguồn chảy ra

Một lòng thờ mẹ kính cha

Cho tròn chữ hiếu mới là đạo con”

Mỗi khi đọc từng câu từng chứ trong bài ca dao này thì ta lại thấy được công lao của cha mẹ thật to lớn không gì có thể so sánh được. Người đã sinh ra ta, nuôi ta nên người mà không ngại vất vả khó nhọc. Chính công lao đó khiến cho người con không thể nào quên được, sẽ luôn ghi nhớ suốt cả cuộc đời này, đồng thời chăm sóc và phụng dưỡng cha mẹ. Đây cũng chính là trách nhiệm của mỗi người con nên làm đối với người có công nuôi dưỡng và sinh thành ra mình.

Từ khi nằm trong bụng mẹ chưa được sinh ra thì mỗi người con đã nhận được sự chăm sóc của người cha và tình yêu thương trông chờ của người mẹ và khi được sinh ra thì mẹ nuôi ta lớn bằng dòng sữa ngọt ngào rồi trông chờ cả những bước đi đầu tiên của con, tập cho con đi, tập cho con nói, hạnh phúc nhất là được nghe con mình kêu được hai tiếng cha mẹ đầu tiên.

Thời gian trôi đi rất nhanh, mới đó thôi nhưng ngoảnh lại con đã khôn lớn thì cũng đồng nghĩa với việc cha mẹ lại vất vả hơn khi nuôi chúng ta đi học. Cho dù có khó khăn vất vả tới đâu hay phải làm lụng suốt ngày thì cha mẹ cũng yêu thương chăm lo cho con cái hết mực. Không có cha mẹ nào không yêu thương con mình. Chính vì thế công lao của cha mẹ như trời biển cho nên con cái cần phải có trách nhiệm đối với cha mẹ.

Khi còn nhỏ chúng ta chưa đủ sức để kiếm tiền, chưa đủ trưởng thành để làm những công việc nặng nhọc. Công việc của chúng ta lúc này là học nhưng học hải chăm ngoan,nghe lời thầy cô giáo, nghe lời bố mẹ để đạt được điểm cao trong học tập. Có như vậy thì cha me mới yên lòng, mới vui vẻ hạnh phúc được.

Khi con cái đã đủ chín chắn và trưởng thành thì cha mẹ cũng đã già yếu đi rất nhiều, và đây chính là thời gian chúng ta nên làm để báo hiếu cho cha mẹ. Báo đáp ở đây không phải là kiếm ra thật nhiều tiền rồi đưa cho cha mẹ là hết nghĩa vụ và trách nhiệm mà còn làm chỗ dựa vững chắc cho cha mẹ mình khi đã về già. Bởi khi già đi cha mẹ chúng ta thường rất cô đơn vì con cái thường bận rộn từ công việc này đến công việc khác,không có nhiều thời gian giành cho cha mẹ. Chính vì thế cho nên để trở thành chỗ dựa tốt cho cha mẹ, bên cạnh chăm lo đầy đủ cuộc sống vật chất thì còn phải chăm lo đầy đủ về cuộc sống tinh thần cho cha mẹ. Hãy thu xếp thời gian để cùng ở bên cha mẹ, tâm sự và trò chuyện cùng cha mẹ nhiều hơn.

Những việc người con nên làm cùng khi cha mẹ về già đó chính là ăn một bữa cơm ngon cùng bố mẹ, cùng kể những câu chuyện thơ bé, ôn lại những kỉ niệm của gia đình hay là vào những ngày lễ của cha mẹ, dịp nào đó thì nên tổ chức đông đủ tất cả anh em để sum vầy, để cho bố mẹ cảm thấy hạnh phúc hơn.

Cuộc sống không phải người con nào cũng làm được như vậy, có người thì nghĩ chỉ cần đưa thật nhiều tiền cho cha mẹ là được rồi lại lao vào công việc và những cuộc vui cùng bạn bè dẫu họ biết rằng cha mẹ đang ở nhà ngóng trông con mình.

Ở đời ai cũng có bạn bè cũng có quan hệ xã hội nhưng mà đừng quá sa vào những đam mê quá mà bỏ quên người đã sinh thành ra chúng ta, nuôi dưỡng chúng ta nên người

Nhiều người còn cho rằng cha mẹ là gánh nặng của họ mà không hề ngần ngại khi đưa họ vào viện dưỡng lão, nơi mà đáng lẽ ra ở đó chỉ có những người neo đơn được ở. Đúng như người xưa đã nói:

“Cha mẹ nuôi con bằng trời bằng biển

Con nuôi cha mẹ con kể từng ngày”.

Vậy đấy, công lao cha mẹ rất lớn lao và cho dù đi hết cả cuộc đời này thì người con vẫn không thể báo đáp được công lao to lớn ấy. Vì vậy, khi còn có thể thì chúng ta hãy đền đáp công ơn đó từ những việc làm đơn giản nhất, hãy là chỗ dựa vững chắc nhất cho cha mẹ khi về già.Đây chính là nghĩa vụ của con cái đối với cha mẹ mình.

Nguồn: Bài văn hay