Phân tích bài thơ Thương vợ của Tú Xương

Phân tích bài thơ Thương vợ của Tú Xương

Phân tích bài thơ Thương vợ của Tú Xương

Tú Xương được biết đến là một cây viết sâu sắc và mang hai đặc tính tiêu biểu bao gồm trào phúng và trữ tình. Lối viết này xuyên suốt nhiều tác phẩm của ông, thông qua giọng điệu vừa trào phúng mỉa mai châm biếm nhiều tác phẩm với góc nhìn sâu sắc được lột tả một cách chân thực. Thương vợ là tác phẩm xuất phát từ cảm hứng và tình cảm của ông dành cho người vợ vất vả cơ cực của mình cho cuộc sống gia đình. Bài thơ được đánh giá cao về lối viết tự nhiên lại hài hước dí dỏm và lột tả cái chua xót về số phận của mình

Mở đầu bài thơ, Tú Xương sử dụng lối viết vừa tự nhiên lại giản dị như kể lại câu chuyện đời thường và những tình cảm bình dị nhất dành cho người vợ của mình. Người đã hi sinh cả tuổi trẻ, sắc đẹp và cả những thú vui thời còn trẻ để chăm lo cho cuộc sống gia đình

Quanh năm buôn bán ở mom sông,

Nuôi đủ năm con với một chồng.

Thông qua lời kể của Tú Xương, đia điểm làm việc của vơ ông chính là mom sông. CÔng việc gắn liền với miền sông nước, cũng rất nguy hiểm. Đó có thể là một công việc đem lại miếng cơm manh áo cho con và gia đình nhưng cũng có thể những nơi nguy hiểm như thế sẽ khiến cho số phận của người phụ nữ bấp bênh,long đong. Giọng điêu của Tú Xương bắt đầu thay đổi khi tế nhị nhắc tới bổn phận của mình trong gia đình. Nhắc đến lại chua xót về bổn phận của một người làm cha làm chồng trong gia đình của mình. Vợ ông- một người phụ nữ lại phải gánh vác công việc của một người mẹ và một người chồng trong gia đình. Là đàn ông nhưng ông lại phải trông chờ vào công việc buôn bán của vợ. Giọng điệu đầy chua xót và buồn bã

Một người phụ nữ lam lũ, hình ảnh của bà Tú là hình ảnh điển hình của người phụ nữ công dung ngôn hạnh thời xưa, luôn luôn một lòng thờ chồng và mong mỏi mang lại cuộc sống ấm no hạnh phúc cho những người thân yêu trong gia đình. Qua đó cũng phần nào thể hiện sự tôn trọng và cho thấy rằng ông cũng là người thấu hiểu sự vất vả của vợ và vô cùng biết ơn và yêu thương vợ của mình.

Lặn lội thân cò khi quãng vắng,

Eo sèo mặt nước buổi đò đông.

Hình ảnh lầm lũi chịu thương chịu khó một lần nữa lại được khắc họa một cách rõ nét và sắc sảo nhất khi được ví với hình ảnh thân cò. Chẳng thể phủ nhận rằng, sự hi sinh của bà Tú là vô cùng lớn lao. Khắc khoải trong tâm trí của người chồng và cả những độc giả khi đọc đến bài Thương vợ. Những hình ảnh mang tính ước lệ cao như lặn lội hay eo sèo mặt nước lại càng thêm nhấn mạnh tình cảnh và tình chất công việc của người phụ nữ. CÔng việc ấy dẫu mưa nắng thì cũng vẫn chịu thương chịu khó để tạo ra những bữa cơm đủ đầy và những tiếng cười ấm no.

Không kể mưa nắng không kể khó khăn vất vả, bà Tú vẫn âm thầm lăng lẽ, để phục vụ và lo lắng trong cuộc sống gia đình. Bên cạnh đó cũng chính nguyên do “duyên nợ” mà bà Tú lại phải gặp khổ ải như vậy. Nhưng cái duyên cái phận lại gắn kết với nhau

Một duyên hai nợ âu đành phận,

Năm nắng mười mưa dám quản công.

Áp dụng thành ngữ trong chính bài thơ của mình như để chứng minh thêm rằng chính mối lương duyên giữa hai người mà bây giờ cái khổ lai đổ lên đầu bà. Kết duyên với nhau tức là thương nhau, chịu nhiều đắng cay khổ ải vì nhau cũng là để xây dựng cho cuộc sống gia đình thêm trọn vẹn và đầy ắp tiếng cười. Nó được sắp xếp từ trước, có quản công hay không thì cũng đành theo số phận, không khác được. Bà Tú phải chịu nhiều tủi hờn khổ cực cũng là do phải lặng lẽ cố gắng để chịu thương chịu khó hi sinh vì hạnh phúc gia đình

Chính vì thương vợ nên Tú Xương mới có những lời lẽ như đổ trách nhiệm cho số phận nhưng thực chất là để tự trách sự kém cỏi của bản thân mình, trách rằng mình không thể chu toàn mọi thứ để cuộc sống của vợ đỡ vất vả.

Cha mẹ thói đời ăn ở bạc,

Có chổng hờ hững cũng như không.

Như một tiếng uất hận chính bản thân mình mà bấy lâu nay ông không thể lên tiếng và bày tỏ cho nên bây giờ, ông lại đưa ra một lời nói vô cùng thâm sâu và tự cười vào chính mình. Cười cho cái sự đời bất công, làm chồng cũng phải nuôi mà làm con lại càng không được cha của chúng làm việc gì nên hồn. Bà Tú không một lời than trách ông Tú ăn ở tệ bạc với bà nhưng càng như thế ông càng cảm thấy bản thân mình vô dụng bất tài biết bao nhiêu, những điều hóa ra bình dị nhỏ nhặt như thế lại càng làm cho ông cảm thêm chua xót và thương cho số phận của người vợ người phụ nữ của mình hơn