Phân tích diễn biến tâm lí của Chí Phèo khi gặp thị Nở

Phân tích diễn biến tâm lí của Chí Phèo khi gặp thị Nở

5 (100%) 1 đánh giá

Đề bài: Có ý kiến cho rằng “Chí phèo là người có đầu óc sáng sủa nhất làng Vũ Đại” phân tích diễn biến tâm lí của Chí Phèo khi gặp thị Nở để chứng minh nhận định trên.

Bài làm

Giai đoạn trước Cách Mạng tháng Tám, nền văn học Việt Nam giống như một bầu trời đen tỏa đầy sao sáng, mỗi ngôi sao là một tác giả xuất chúng. Và một trong những ngôi sao không thể không nhắc đến trên bầu trời văn học ấy đó chính là nhà văn Nam Cao. Ông là một cây bút chuyên viết truyện ngắn, văn xuôi theo xu hướng phê phán, tập trung miêu tả cuộc sống nghèo khổ, tối tăm, thê thảm của người nông dân và trí thức nghèo. Các tác phẩm của ông mang rất nhiều giá trị nhân văn sâu sắc, tiêu biểu là truyện ngắn “ Chí Phèo” – một trong những tác phầm làm nên tên tuổi của ông. Câu chuyện chủ yếu nói đến nhân vật Chí Phèo, một số phận cùng cực, hẩm hiu, bị áp bức, chà đạp đến chết. Dẫu có hoàn cảnh khổ cực, cuộc sống bế tắc nhưng trong hắn vẫn toát lên một vẻ đẹp trong sáng, lương thiên như một ý kiến đã cho rằng: “ Chí Phèo là nhân vật có đầu óc sáng sủa nhất làng Vũ Đại” . Nhận xét này hoàn toàn đúng đắn, và chính diễn biến tâm lí của y khi gặp Thị Nở – người hắn thương đã thể hiện rõ nhất tính đúng đắn.

Mở đầu tác phẩm, Nam Cao đã miêu Chí Phèo với những ngữ từ cùng cực nhất: một kẻ đi tù mới về, nát rượu, vừa đi vừa chửi, chửi tất cả mọi người, cả làng Vũ Đại nhưng mảy may chả ai quan tâm. Bộ dạng thì chả khác gì một thằng “ săng đá” : “ cái đầu trọc lốc, cái răng cạo trắng hớn, cái mặt thì đen mà rất câng câng, hai mắt gườm gườm trông gớm chết”, nhìn bộ dạng ấy chẳng ai dám gần lại hắn. Rồi hắn lại tìm đến nhà Bá Kiến với mục đích ăn vạ, bị lí Cường mắng chửi, y quay ra đập cái chai vào cột cổng, nằm xuống khóc lóc, cầm vỏ chai rạch mặt rên rỉ, mọi người thấy vậy thi nhau kéo ra xem. Hắn cứ nằm đó một cách cứng đầu, hách dịch, chẳng ai dám lại gần, ấy vị mà khi cụ ông về, chỉ bằng vài lời dỗ ngon ngọt mà hắn lại trở nên dễ bảo, trở thành tay sai của bá Kiến “ càng ngày càng hung hãn, ngang ngược và triền mien say”. Những tưởng cuộc đời của Chí Phèo chỉ toàn là những tăm tối, đau khổ thì cuộc gặp gỡ Thị Nở đã khiến cuộc đời hắn thay đổi hoàn toàn.

Phân tích diễn biến tâm lí của Chí Phèo khi gặp thị Nở

phan-tich-dien-bien-tam-li-cua-chi-pheo-khi-gap-thi-no”>Phân tích diễn biến tâm lí của Chí Phèo khi gặp thị Nở

Y gặp Thị Nở ở bên cạnh bờ sông, sau một bữa rượu say mèn, dưới ánh trăng sáng, hai người đã ăn nằm như “vợ chồng” với nhau. Mối tình giữa kẻ say rượu với người đàn bà xấu xỉ, dở hơi, ế chồng dần chớm nở. Chính sự quan tâm, ân cần của Thị Nở đã khiến Chí Phèo có những suy nghĩ khác về cuộc đời. Sáng hôm ấy, Chí Phéo tỉnh dậy, vẫn như mọi lần, miệng hắn đắng ngắt, lòng mơ hồ buồn nhưng lần này, y lại nghe được những âm thanh thanh bình dị, gần gũi, nhẹ nhàng của cuộc sống, tiếng chim hót ríu rít, tiếng nói cười của mọi người, tiếng anh thuyền gõ mái chèo đuổi cá… Những âm thanh ấy dội vang vào sâu thẳm tâm hồn của Chí, khơi dậy những vẻ đẹp nội sâu trong nội tâm , diễn biến tâm trạng của hắn bắt đầu có những diễn biến phức tạp. Hắn chiêm nghiệm lại cuộc đời mình, từ khi còn nhỏ, tuổi thơ của hắn đã toàn là những bất hạnh, cơ cực, khổ đau. Cho đến bây giờ, khi đã ngoài bốn mươi, cái tuổi bên kia của cuộc đời mà trong tay hắn vẫn chưa có gì, không gia đình, không vợ con, không nhà cửa, ruộng đất… Từ quá khứ đến hiện tại, Chí lại bắt đầu nghĩ đến tương lai, một tương lai ốm yếu, cô đơn, lạc lõng, lòng của hắn chứa đựng chỉ toàn là những nỗi buồn và tuyệt vọng. Một con người mà hàng ngày chỉ biết uống rượu, chửi rủa, làm toàn điều ác nay lại biết suy nghĩ đến tương lai của mình, cái “sáng sủa” trong đầu Chí dần được lộ diện.

Đến khi được Thi Nở chăm sóc, được ăn bát cháo hành thơm phức do chính tay thị làm thì tất cả những gì tốt đẹp nhất, lương thiện và sáng sủa nhất trong con người của Chí Phèo đã được thể hiện. Cảm xúc của Chí đi hết cung bậc này đến cung bậc khác , hắn ngạc nhiên, xúc động đến phát khóc, mắt hắn ươn ướt vì lần đầu tiên trong đời được người ta cho cái gì mà không phải dọa nạt, cướp bóc. Tất cả xuất phát từ sự tình nguyện và tình cảm mà Thị Nở dành cho hắn. Cầm bát cháo hành ăn một cách ngon lành, tự nhiên cảm xúc trong Chí lại lẫn lộn, vừa vui lại vừa buồn, xen kẽ là cái gì đó giống như là ăn năn. Khi mà giờ chẳng thể ác được nữa, con người hắn lại trở nên hiền lành, chất phác, “ hắn muốn làm nũng với thị như với mẹ”. Một con người hàng ngày vốn hống hách, ngang ngược, nay vì một trận ốm lại thay đổi cả về sinh lí lẫn tâm lí, trở nên yếu đuối trước một người đàn bà.

Nhờ có Thị Nở mà lần đầu tiên trong đời Chí Phèo biết đến hương vị của một tình yêu đích thực, đó không phải sự run sợ, ép buộc bởi ham muốn xác thịt của bà Ba, mà tất cả đều xuất phát từ trong tim hai người, nhẹ nhàng và chân thành. Chàng ta thấy được cái duyên trong nụ cười của Thị Nở, chính tình cảm chân thành của thị mà đã cảm hóa được linh hồn trong một con “quỷ dữ” trở về. Chí Phèo giờ đây muốn trở thành một con người bình thường, muốn hòa nhập lại với xã hội ngoài kia, khao khát lương thiện trong con người ấy trỗi dậy một cách mạnh mẽ : “ Trời ơi! Hắn thèm lương thiện, muốn làm hòa với mọi người biết bao”. Chí Phèo muốn làm lại cuộc đời mình, có một gia đình nhỏ, vợ chồng làm thuê kiếm sống, thoát khỏi tay của bá Kiến…tất cả những ước mơ tươi đẹp nhất của một con người thời đó hiện lên trong đầu của Chí, đúng như với nhận xét “ đầu óc chủa Chí Phèo sáng sủa nhất làng Vũ Đại”. Với bản chất liều lĩnh, hắn dám mơ và sẽ làm chống lại mọi thứ để có được những gì mơ ước.

Ấy vậy mà cuộc đời lại như trêu đùa hắn một lần nữa khi mà Thị Nở từ chối, không chịu cùng chung sống với hắn. Trong hoàn cảnh đau đớn, tuyệt vọng ấy, hắn chỉ biết đứng lên gọi lại, đuổi theo nắm lấy tay, níu kéo một tình yêu, cũng chính là níu kéo chính cuộc sống của mình. Sự chân thành của Chí Phèo đổi lại chỉ là sự phũ phàng, hắn bị chính thị giúi ngã lăn khoèo xuống sân, đến đây, hắn nhận ra rằng xã hội không công nhận hắn là người cho dù hắn có làm gì đi chăng nữa. Tấn bị kịch lại đổ lên đầu số phận đau khổ ấy, hắn lại tìm đến rượu, nhưng khổ nỗi hắn càng uống lại càng tỉnh. Chìm trong đau khổ tận cùng, mọi ước mơ, hi vọng như biến mất, trong Chí giờ đây chỉ là sự tuyệt vọng. Hắn nhận ra xã hội ngoài kia quá ngột ngạt, bất công, con đường trở lại lương thiện không thể đi được nữa. Trong sự tuyệt vọng, uất ức đến tột cùng ấy, Chí Phèo đã tìm ra cách để giải thoát cho chính bản thân mình. Hắn nghĩ rằng chính do bá Kiến đã làm mình ra thế này, rồi xách con dao đến nhà lão đâm chết lão rồi tự sát luôn. Một hành động tiêu cực, nhưng lại là duy nhất để hắn có thể thoát khỏi cái kiếp đầy đau khổ, bất công này. Qua hành động này, nhà văn Nam Cao đã thể hiên được khao khát lương thiện, tố cáo cái ác trong xã hội phong kiến đầy bất công thời xưa.

Nam Cao đã thành công trong việc gây dựng một nhân vật Chí Phèo với nhiều khía cạnh khác nhau, ác thiện đủ cả. Nó giống như hiện thân của cả một thế hệ nông dân nghèo bị áp bức, bóc lột thời xưa. Qua đây, ta cũng thấy được nhận định ở trên về đầu óc sáng sủa Chí Phèo là hoàn toàn đúng đắn.