Phân tích khổ thơ đầu bài thơ Tống biệt hành của Thâm Tâm

Phân tích khổ thơ đầu bài thơ Tống biệt hành của Thâm Tâm

Phân tích khổ thơ đầu bài thơ Tống biệt hành của Thâm Tâm

Bao giờ cảnh chia ly của để lại cho người ra đi với người ở lại một nỗi buồn man mác lưu luyến. Tống biệt hành là một bài thơ như thế là cảnh chia tay đầy da diết lưu luyến giữa kẻ ở và người ra đi. Cũng như bao bài thơ khác, khổ thơ đầu của bài thơ đã nhuốm màu tâm trạng của chia tay.

Người viết không trực tiếp nói ra nỗi buồn đó như thế nào, những thứ xung quanh đã làm nỗi bật điều đó, đó là hình ảnh không gian màu sắc và cả một bầu tâm trạng bao trùm cả khổ thơ.

Đưa người, ta không đưa qua sông

Sao có tiếng sóng ở trong lòng?

Bóng chiều không thắm, không vàng vọt

Sao đầy hoàng hôn trong mắt trong?

Cảnh chia lu được diên tả khi một người tiễn một người sang sông, một người đứng chờ ngong bóng người kia đi khuất hẳn. người đi sang sông người đi để cho người ở lại “ có tiếng song” ở trong lòng cứ từng đợt trào dâng

Nghĩa tình tâm trạng buồn não nề bao trùm lấy cả cảnh

Đưa người, ta không đưa qua sông

Sao có tiếng sóng ở trong lòng?

Câu hỏi tu từ như câu hỏi trong lòng người đưa tiến mãi không có câu trả lời. cứ tự hỏi rồi lại vấn vương khắc khoải từng đợt, cứ như là tình cảm và cảm xúc dâng lên từng đợt biết hỏi ai?

Thâm Tâm đã chọn hai đối tượng Người và Ta để bộc lộ cảm xúc và thể hiện những tâm tư suy nghĩ cyar mình. Trong bài thơ này cảnh tiễn người ra đi vì chí lớn không hề đưa qua sông nhưng lại nghe thấy có tiếng sóng ở trong lòng. Cảnh chia tay không diễn ra qua sông nhưng nhà thơ lại nói có tiếng song ở trong lòng như để bày tỏ nhấn mạnh vào cảm xúc của mình. Đó là những con sóng lòng dâng trào lên nỗi niềm thương nhớ vấn vương không muốn rời. Và sóng lòng kia chính là bao nhiêu lo lắng sóng gió của cuộc đời sẽ mang con người kia đi mãi không trở lại nới chốn này.

Hai câu thơ tiếp theo cũng không kém phần tâm trạng:

Bóng chiều không thắm, không vàng vọt

Sao đầy hoàng hôn trong mắt trong?

Cảnh tiễn đưa không bao giờ là một sáng mai bình minh không bao giờ là một cảnh vui tuwoi mà luôn luôn nhuốm màu tâm trạng. hình ảnh đó được thể hiện qua cảnh đưa tiễn vào một buổi chiều tà mọi thứ bắt đầu chùng xuống và thay thế vào đó là thứ ánh sáng nhàn nhạt cuối ngày.

Đôi mắt trong kia hay là đôi mắt mang đầy bóng hoàng hôn nhưng lại trở được hai tâm trạng của kẻ ở người đi. Con người ra đi nhưng lại mang một nỗi vấn vương lo lắng về những người thân trong gia đình của mình. Dẫu sao thì cái chí khí vẫn thôi thúc người lên đường. Con người đó dẫu cho không ngoảnh đầu lại nhưng vẫn cảm nhận được nỗi buồn.

Trong ánh mắt của người ở lại ánh chiều không thắm không vàng vọt và điều đó như một cái cớ để nỗi buồn trong sâu thẳm trái tim của người ở lại hơn.

Sao nghe tiếng sóng ở trong lòng?

Sao đầy hoàng hôn trong mắt trong?

Như một cách vô thức “ từ sao “ kia như muốn hỏi lại chính bản thân mình, một sự nghi hoặc một sự giằng xé trong tâm hồn người ở lại. người ra đi để lại cho người ở lại những con sóng của lòng đau đớn vì biệt li, thương nhớ cứ dâng trào lên đến cực điểm.

Chỉ mới là khổ thơ đầu nhưng những gì tác giả gợi ra khiến cho cảm xúc toàn bài thơ được gợi mở, những thứ mà chúng ta cảm nhận được là tình cảm chân thành giữa hai con người khiến cho người đi hay người ở cũng đều bộn bề tâm trạng

Nguồn: Bài văn hay