Nghị luận câu nói Có ba điều trong cuộc đời mỗi người nếu đi qua sẽ không lấy lại được, đó là thời gian, lời nói và cơ hội

Nghị luận câu nói Có ba điều trong cuộc đời mỗi người nếu đi qua sẽ không lấy lại được, đó là thời gian, lời nói và cơ hội

Đề bài: Nghị luận xã hội: Có ba điều trong cuộc đời mỗi người nếu đi qua sẽ không lấy lại được, đó là thời gian, lời nói và cơ hội.

Trong guồng quay của cuộc sống, của dòng đời, chúng ta thường hay mất đi những thứ gì đó mà khi nó đã qua đi thì cũng không thể nào có thể lấy lại được. Cuộc sống vốn dĩ nó thực sự nghiệt ngã rồi. Sự vô hạn ở trong vòng quay của trái đất đối lập với cái hữu hạn của một đời của con người, chính vì vậy cho nên nhiều cái mất đi mà chúng ta không thể nào có thể lấy lại được và có một câu nói lại cho rằng: “Có ba điều trong cuộc đời mỗi người nếu đi qua sẽ không lấy lại được, đó là thời gian, lời nói và cơ hội” điều đó có phải như vậy không chúng ta hãy cùng nhau tìm hiểu nhé!.

Câu nói trên có ý nghĩa như thế nào và chúng muốn hướng tới cái gì? Câu nói trên muốn nói về sự trôi chảy của thời gian khiến cho con người chúng ta không nắm bắt được thì sẽ cảm thấy hối tiếc về những điều đã làm ở trong quá khứ. Thật đúng như vậy, mỗi người chúng ta chỉ thấy luyến tiếc khi mọi chuyện đã qua mà không có sự tính toán kĩ lưỡng hay là có sự cân nhắc trong mọi việc trước khi đưa ra quyết định. Và thời gian cứ thế trôi đi mang theo cơ hội, lời nói trong cuộc sống mà chúng ta không lấy lại được, chính vì thế chúng ta nên cẩn trọng hơn với ba điều đó.

Tóm lại câu nói trên nhằm nói lên một sự thật hiển nhiên mang tính quy luật của tạo hóa và đông thời cho chúng ta biết được đó là sự tuần hoàn của thời gian.

Không những vậy, câu nói này còn chỉ cho chúng ta thấy một sự thật hiển nhiên, một chân lí đúng đắn đó là hãy biết nắm bắt thời cơ và tận dụng mọi thời gian của mình để cho nó không trôi qua một cách lãng phí để ngày sau không phải hối hận hay là luyến tiếc về nó.

Trước hết chúng ta hãy tìm hiểu về thời gian, đó là sự tuần hoàn chảy trôi từ ngày này hết sang ngày khác một cách vô tình và nó cũng chẳng bao giờ chờ đợi ai. Những người không biết trân trọng và đánh mất nó thì sẽ không bao giờ có thể lấy lại được. Bởi vì nó cứ trôi đi vô tình như vậy.

Giống như nhà thơ Hồ Xuân Hương đã từng nói về sự nghiệt ngã của dòng thời gian, nó lặng lẽ mang đi những tuổi trẻ mặc dù cho chưa tìm được một tình yêu thực sự:

“Ngán nỗi xuân đi xuân lại lại

Mảnh tình san sẻ tí con con”

Chính vì thế mà người ta thường có câu nói rằng” thời gian là vàng là bạc”. Nó thực sự quan trọng đối với mỗi con người. Thời gian sẽ trôi nhanh nếu như chúng ta cứ đứng dậm chân một chỗ mà không chịu tiếp bước thì sẽ bị lãng phí khoảng thời gian đó, có hỗi hận cũng không kịp nữa.

Điều có thể đánh mất không thể lấy lại đó là lời nói. Người ta thường bảo “lời nói chẳng mất tiền mua, lựa lời mà nói cho vừa lòng nhau”. Đúng thật như vậy, lời nói của chúng ta thật sự rất quý, cho nên trước khi nói thì phải nói sao cho đúng, cho hay và không mang lại hậu quả đáng tiếc cho mối quan hệ của chúng ta như là cãi vã nhau hay có những lời nói khó nghe thậm chí là chửi thề lẫn nhau. Nhưng khi nhìn lại và qua đi thì chúng ta cũng không thể rút lại được nữa. Chính vì thế cho nên trước khi nói chúng ta hãy cân nhắc và uốn lưỡi 7 lần trước khi nói để không mang hậu quả về sau.

Cuối cùng là cơ hội, cơ hội là một yếu tố không thể thiếu được cho một con người và nó rất quan trọng cho mọi dân tộc. Có tài, có đầu óc vẫn chưa đủ mà chúng ta còn phải biết để nắm bắt mọi cơ hội, phải biết chớp lấy thời cơ bởi nếu như chúng ta không biết cách nắm bắt thì sẽ không mang tới những lợi ích cho dù có tài năng như thế nào đi chăng nữa. Cơ hội là một thứ rất dễ mất đi nếu như chúng ta không biết nắm bắt nó kịp thời thì không thể có nó lần hai cho chúng ta.

Như vậy, qua đó chúng ta có thể thấy được rằng, thời gian, lời nói và cơ hội chính là ba yếu tố nếu như chúng ta đánh mất đi thì không thể nào mà lấy lại được nữa. Chính vì thế chúng ta hãy biết sống như thế nào để trân trọng ba điều ấy để khi qua đi rồi chúng ta nhìn lại không còn hối tiếc.

Nguồn: Bài văn hay