Phân tích nhân vật A Phủ trong tác phẩm Vợ chồng A Phủ của Tô Hoài

Phân tích nhân vật A Phủ trong tác phẩm Vợ chồng A Phủ của Tô Hoài

Đề bài: Phân tích nhân vật A Phủ trong tác phẩm Vợ chồng A Phủ của Tô Hoài

BÀI LÀM

Vợ chồng A Phủ của Tô Hoài là một trong những tác phẩm được nhắc đến nhiều trong văn chương. Trong đó, nhà văn đã dùng ngòi bút hiện thực của mình để tái hiện lại cuộc sống khổ cực, lầm than của người dân miền núi dưới tay bọn thống trị tàn nhẫn, độc ác. Nếu như Mị là từng là cô gái trẻ yêu đời, giàu ước mơ thì A Phủ trước khi rơi vào tay thống lí Pá Tra cũng từng là một chàng trai trẻ rất gan dạ giàu lí tưởng sống cao đẹp. Dù cuộc sống của A Phủ cũng chẳng hơn gì Mị, và dù nhà văn không dành nhiều từ ngữ cho A Phủ giống như Mị, nhưng anh vẫn là tâm điểm mà Tô Hoài muốn hướng đến để đại diện cho bao người nông dân cùng khổ.

Bản chất của A Phủ được thâu tóm qua lời nói của những cô gái trong làng: “Đứa nào được A Phủ cũng bằng được được con trâu tốt trong nhà, chẳng mấy lúc mà giàu”. A Phủ không những khỏe mạnh, chịu khó mà còn hiền lành, tốt bụng. Nhưng A Phủ đã không còn bố mẹ, nay ruộng cũng không có, bạc lại càng không, thậm chí A Phủ còn chẳng có quần áo mới như nhiều trai khác trong ngày Tế đến, A Phủ không thể lấy nổi vợ. Nhưng không phải vì thế mà A Phủ bi quan buồn bã. Ngược lại, anh vẫn vẫn cùng trai làng đem sáo, khèn, đem con quay và quả pao, quả yến đi tìm người yêu ở các làng trong vùng. Những câu văn chân thật của Tô Hoài đã cho người đọc có cảm nhận tốt về một chàng trai hiền lành, dễ mến, tuy sống nghèo nhưng luôn lạc quan, yêu đời và không ngừng ước mơ.

Không những thế, A Phủ còn rất gan dạ khi dám một mình đứng lên đánh A Sử – con trai của nhà có uy quyền to nhất nơi này. Và đương nhiên, A Phủ bị bắt. Xuyên suốt cuộc xử kiện, bao nhiêu con người nằm đó phè phỡn hút thuốc phiện, còn A Phủ quỳ dưới sàn nhà, chịu những trận đòn liên tiếp. Anh im lặng, mọi người chỉ nghe tiếng đánh huỳnh huỵch mà không nghe thấy tiếng A Phủ kêu nửa lời. Đánh xong, hút thuốc xong, thống lí đưa ra lí lẽ “nhân đạo” tha tội chết cho A Phủ để anh được sống mà nộp vạ. Thống lí “thương tình” cho A Phủ vay một trăm bạc trắng để trang trải cho cuộc xử kiện. Nhưng đó cũng chính là con đường mà A Phủ trở thành nô lệ cho nhà hắn. A Phủ cam chịu và chấp nhận mọi sự sắp đặt của thống lí. Từ đó, bao nhiêu công việc trong nhà, cày ruộng, chăn trâu chăn bò, vào rừng săn hổ… một mình A Phủ bôn ba làm hết.

Nhưng lại một lần nữa, A Phủ rơi vào vòng dây trói của nhà thống lí. A Phủ trong lúc trông bò ngựa vì mải mê bẫy chim đã để hổ bắt mất một con bò. Thống lí bắt A Phủ trói đứng vào một cây cột trong góc nhà bằng dây mây quấn từ đầu đến vai, chờ khi nào bắ được hổ mới tha. Nhưng A Sử và lính dõng của thống lí không lùng bắn được hổ. A Phủ vẫn bị trói. Cuộc đời khổ cực nay lại càng khổ hơn khi ngày này qua ngày khác, A Phủ phải đứng đấy trong sự giam cầm, đánh đập. Lúc này, anh vẫn im lặng. Sự im lặng khiến con người ta phải khâm phục vì sự gan dạ, kiên định của chàng trai miền núi.

Mãi cho tới khi giọt nước mắt của A Phủ rơi xuống, làm lay động trái tim người đọc. Một con người vốn dĩ can đảm và sắt đá, hổ cũng không sợ, mà nay lại phải khóc trong sự giam cầm của những kẻ gian ác, bất nhân. Nhưng Tô Hoài không chỉ rõ lý do vì sao A Phủ lại khóc. Trong đêm tối chỉ có Mị nhìn thấy giọt nước mắt ấy. “Dòng nước mắt lấp lánh bò xuống hai hõm má đã xám đen lại”. A Phủ khóc cho mình, cho một đời trai trẻ đang tung hoành là thế, nay bị trói đứng, bị chết mòn trong tay những kẻ tiểu nhân, hay khóc cho thân phận của Mị, cho người con gái đang tuổi thanh xuân nhưng cũng phải vùi mình ở nơi đây? Dù khóc vì điều gì đi chăng nữa, những giọt nước mắt của A Phủ cũng chính là tiếng lòng của nhà văn, là sự cảm thương sâu sắc mà ông muốn gửi đến những mảnh đời bất hạnh, những con người cùng cảnh ngộ với A Phủ, với Mị. Họ không bị trói trong nhà thống lí, nhưng sống trong cùng một chế độ, họ cũng đang chết mòn, đang khóc thầm bên bờ vực thẳm của khổ đau và tuyệt vọng. Nhưng may thay, giọt nước mắt của A Phủ đã làm thức tỉnh con người Mị, khiến Mị can đảm đi đến quyết định cởi trói cho A Phủ và cùng A Phủ trốn thoát khỏi nơi này. Họ đã đi đến một miền đất mới, họ trở thành vợ chồng và cùng liên kết, tập hợp mọi người để đứng lên đấu tranh, giải phóng cho đồng bào khỏi nanh vuốt của bọn thống trị tham lam, ác độc.

Như vậy, Tô Hoài đã rất thành công khi xây dựng lên hình tượng nhân vật A Phủ với những đức tính tiêu biểu của người dân miền núi: can đảm, gan dạ, yêu đời và giàu lòng nhân ái. Sống cam chịu nhưng không khuất phục, A Phủ đã cùng Mị thoát khỏi vòng dây trói được coi là định mệnh của nhà thống lí Pá Tra – kẻ đại diện cho giai cấp cầm quyền. Họ đã cùng nhau đứng lên, kêu gọi mọi người cùng hợp sức đấu tranh giành lại quyền độc lập, tự do cho chính mình. Đó cũng chính là lời kêu gọi tha thiết của nhà văn khi xây dựng nên nhân vật A Phủ hiền lành, dễ mến.

Nguồn: Tài liệu trực tuyến