Hãy tả cái bàn em học ở trường

Hãy tả cái bàn em học ở trường

Hãy tả cái bàn em học ở trường

Lên lớp bốn, em học ở lớp mới nên có rất nhiều bàn ghế mới ở trong lớp. Cô giáo chủ nhiệm xếp em ngồi bàn đầu tiên, đó là chỗ ngồi mà em rất thích

Bàn để mộc, màu vàng tươi vì chưa sơn và được đánh bóng. Mặt bàn hơi nghiêng và đã được bào nhẵn. Chỉ có riêng các cạnh và mặt dưới còn ram ráp. Chiếc bàn có ngăn đủ để em bỏ chiếc cặp phồng to vào. Có lúc em tưởng tượng thò tay vào ngăn bàn lôi được một con chim non. Không biết các bác thợ mộc đã lấy gỗ gì đóng bàn mà em cảm thấy chiếc bàn vô cùng vững chắc. Mép sát ngoài cùng thẳng dài và phẳng. Dù có đặt cây viết lên cũng sẽ không bị lăn, đặt bình mực cũng không rớt. Cô giáo đã dặn dò mọi người trong lớp:

– Các con phải giữ bàn thật sạch sẽ, không làm rớt, đổ mực hoặc ngồi lên mặt bàn nha!

Vì vậy mà bàn học của chúng em lúc nào cũng sạch sẽ. Ở nhà em cũng có một chiếc bàn học tương tự. Bố em cũng dặn đừng làm hư bàn, dơ mặt bàn. Đó là chỗ học tập hàng ngày của em mối khi tan trường.

Cô giáo em cho biết để đóng được cái bàn phải mất nhiều công sức. Nào là trồng cây, hạ xuống, chở về. Nào là cưa, xẻ, đục, bào, đóng. Rồi chuyển đến trường. Em cùng bạn Sơn, bạn Nhật cố giữ bàn học của chúng em thật sạch thật bền.

Em mở sách để sát cái thước kẻ dài, rồi đặt thật ngay quyển tập dưới cuốn sách. Em nắn nót viết. Bàn ơi, đứng yên, nghe. Mình sẽ giữ bạn cẩn thận như cái bàn học ở nhà.