Kể lại bài thơ “Đêm nay Bác không ngủ”

Kể laÌ£i baÌ€i thÆ¡ “Äêm nay BaÌc không ngủâ€

Đề bài: Kể lại bài thơ “Đêm nay Bác không ngủ”

Bài Làm

Thời gian trôi qua nhanh thật, mới ngày nào tôi còn là một anh đội viên theo chân Bác trong chiến dịch biên giới, giờ đã là một ông cụ 70 tuổi rồi. Hôm nay ngày 19-5 là ngày kỷ niệm sinh nhật Bác. Lòng tôi lại không khỏi xôn xao, bồi hồi nhớ về những ngày tháng quân ngũ cùng kỷ niệm đẹp về Bác.

Tôi còn nhớ như in đêm hôm ấy, trên đường đi chiến dịch biên giới, chúng tôi cùng Bác ghé lại nghỉ chân bên một lán của các anh vệ quốc quân đang trú quân. Bầu trời tối đen, nơi núi rừng hoang sơ, mọi vật đều đã chìm vào sâu trong giấc ngủ. Đã về khuya, tôi chợt tỉnh giấc, tôi thấy Bác vẫn ngồi đó với mái tóc bạc phơ, Bác lặng im, suy tư và trầm ngâm lắm. Lạ nhỉ? Đã khuya lắm rồi sao Bác vẫn còn chưa ngủ.

Ngoài trời bắt đầu mưa lâm thâm, từng hạt mưa rơi xuống mái lều tranh xơ xác, gió rít mạnh hơn. Tôi nằm co mình để giữ ấm. Bất chợt tôi thấy Bác đứng dậy đi nhóm lại lửa để sưởi ấm cho anh em đồng chí. Bóng Bác bên bếp lửa hồng in lên bức vách nhìn thật đẹp và ấm áp. Nhìn người cha già của dân tộc đang nhóm lửa sưởi ấm cho các con, tôi thấy thật ấm cúng và thiêng liêng biết nhường nào.

Rồi Bác khẽ bước từng bước rồi nhẹ nhàng dém chăn cho từng người để không ai tỉnh giấc vì lạnh. Bước chân ấy, hành động ấy dường như vẫn còn in đậm trong trái tim tôi như vừa mới hôm qua.

Tôi khẽ nói với Bác:

– Bác ơi, khuya rồi sao Bác còn chưa ngủ. Bác có lạnh lắm không ạ?

Bác quay sang nhìn tôi trìu mến khẽ trả lời:

– Chú đừng lo. Chú cứ ngủ ngon đi ngày mai còn đi đánh giặc.

Tôi nghe lời Bác nhắm mắt lại ngủ mà trong tim cứ thấy bồn chồn lo lắng hoài. Chiến dịch vẫn còn dài lắm, mà Bác cứ thức vậy nhỡ ốm thì sao đây. Tôi bắt đầu lo lắng hơn. Ngoài kia mưa vẫn rơi, gió vẫn rít qua vách mang theo hơi lạnh. Tôi nghĩ đến con đường còn gian nan, đường hành quân rừng hoang sương muối, lắm dốc lắm ụ. Bác cứ thức hoài vậy sức đâu mà đi đây.

Tôi cứ miên man từng suy nghĩ rồi ngủ thiếp đi lúc nào không hay.

Lần thứ ba thức dậy, tôi giật mình thảng thốt. Tôi rụi lại mắt để nhìn rõ hơn. Bác vẫn thức đó sao. Bác vẫn ngồi im suy tư, chòm dâu dài im phăng phắc. Rồi tôi vội vàng nằng nặc:

– Bác ơi, con mời Bác đi ngủ ạ. Trời sắp sáng mất rồi. Chiến dịch còn dài và gian nan lắm. Bác không ngủ thì ốm mất ạ. Anh em chúng con lo lắm.

Bác vẫn mỉm cười, ôn tồn trả lời tôi:

– Chú cứ ngủ ngon đi. Bác thức thì mặc Bác. Chú ngủ đi mai còn đi đánh giặc. Bác thức không an lòng.

Rồi Bác thở dài nói tiếp:

– Đêm nay gió táp, mưa lạnh. Bác thương đoàn dân công giờ này chắc đang ngủ ngoài rừng. Lá cây làm chiếu, áo phủ làm chăn. Bác ngồi trong lán ấm không sao chợp mắt được.

Nghe Bác nói đến đây tôi thấy cổ họng mình nghẹn lại, đôi mắt nhoè đi. Thì ra Bác thương anh em nơi xa đêm nay ngủ ngoài rừng, trời thì mưa gió, Bác yêu nước thương dân nên không thể ngủ. Trái tim của người thật vĩ đại bao la quá. Bác nói:

– Mưa này khổ cho anh em đoàn dân công đang ngủ ngoài rừng quá. Bác nóng ruột chỉ mong trời mau sáng.

Tối nhìn Bác. Bác lặng lẽ nhìn ánh lửa hồng đăm chiêu. Tôi thức luôn cùng Bác đêm nay, thấy trong lòng vui sướng, ấm áp vô cùng. Đêm nay như bao đêm khác Bác vẫn không ngủ vì lo cho dân cho nước. Bác thật sự là một niềm tự hào, kính yêu của toàn thể đồng bào Việt Nam.

Giờ đây mỗi lần nhớ lại những kỷ niệm về Bác, tôi lại không khỏi bồi hồi xúc động. Tôi luôn thầm hứa sẽ sống thật tốt, cống hiến hết mình để xây dựng đất nước giàu đẹp, xứng đáng với công lao to lớn của chủ tịch Hồ Chí Minh và bao anh em đồng chí, đồng đội khác đã ngã xuống.

Nguồn: Tài liệu văn học