Kể lại một buổi biểu diễn (ca nhạc, ngâm thơ, thi văn nghệ …) mà em được xem

Kể lại một buổi biểu diễn (ca nhạc, ngâm thơ, thi văn nghệ …) mà em được xem

Em hãy kể lại buổi thi đọc thơ, ngâm thơ và kể chuyện diễn cảm của các bạn trường em.

Buổi tối thứ năm tuần trước, tôi được mẹ dẫn tới Nhà Văn hóa thị xã để xem các bạn nhỏ ở trường tôi đọc thơ, ngâm thơ và kể chuyện.

Chưa bảy giờ mà cả phòng đã đông nghẹt những người là người, phải vất vả lắm mẹ tôi mói được bạn nhỏ lễ phép nhường cho một ghế ở trong góc phải. Tôi ngồi ghé với mẹ nhưng vẫn thấy rộng rãi, ấm cúng và thích thú. Xung quanh, những hàng ghế đã đầy ắp người. Những bạn nhỏ ở tuổi tôi đến từ lúc nào trông thật đông vui. Bạn nào cũng ăn diện thật sặc sở và đẹp mắt. Các bạn trai đều mặc áo trắng, quần sẫm màu và bỏ áo trong quần. Các bạn gái mặc váy và trên mái tóc là những nơ xanh, nơ đỏ với đủ các loại bướm nhiều màu. Trên cổ các bạn đỏ chói chiếc khăn quàng thắm. Ai cũng chăm chú, hồi hộp đưa mắt hướng về sân khấu đang bị một tấm màn nhung đỏ che lấp. Âm thanh ồn ào náo nhiệt như ong vỡ tổ dần dần lắng xuống khi tiếng loa thông báo chỉ còn ít phứt nửa thì khai mạc.

Màn từ từ kéo ra, ánh điện sáng trưng trên sân khấu. Những dòng chữ sơn đỏ chói loang loáng trên tấm, phông màu xanh dịu. Âm nhạc nổi lên. Và sau đó chị giới thiệu chương trình đẹp như một cô tiên giáng trần với chiếc áo dài đỏ rực thêu hình những bông hoa lấp lánh kim tuyến ra chào mọi người. Chị cất giọng thật thanh thoát, nhẹ nhàng giói thiệu thứ tự những tiết mục tham gia.

Lần lượt các tiết mục được ra trình diễn. Nếu không có lời giới thiệu tên và lớp của các bạn thì tôi không biết được người đang đứng trên sân khấu là ai. Dưới những luồng ánh sáng luôn thay màu rực rỡ, với những bộ quần áo đẹp nhất mà các bạn mặc, và không khí như thực như mơ của âm nhạc…, tôi không hình dung nổi các bạn tôi ở chung trường, chung lớp lại đẹp đến mức vậy và đặc biệt là lại tài đến như vậy.

Bạn Hà mở đầu bằng tiết mục ngâm bài thơ: “Bếp lửa” của Bằng Việt. Giọng trầm bổng ngọt ngào đưa tôi về vói nội tôi. Ôi, ước gì nội cũng có mặt ở đây. Có lẽ tôi sẽ nhoài người sang hôn nội và ôm riết nội trong đôi bàn tay bé bỏng của mình. Chắc không cần nói nội cũng hiểu được lòng kính trọng, niềm yêu thương và phần nào sự ăn năn ân hận của tôi với những lỗi lầm với nội. Bạn Hà đang nói giùm tôi tình cảm “thương bà biết mấy” của cháu bà đó, nội à…

Rồi bạn Trang lên kề cho chúng tôi nghe câu chuyện “Cô bé quàng khăn đỏ”. Câu chuyện đã được cô giáo giảng rồi mà nghe kể lại chúng tôi không giảm một chút hứng thú nào, Chúng tôi hồi hộp theo dõi từng chi tiết. Khi thì niềm vui, lúc thì nỗi buồn, khi thì niềm kinh hãi. Điều kì lạ là chỉ bằng giọng nói của mình mà Trang đã làm cho tôi thấy bạn cứ luôn đổi khác các vai trên sân khấu. Khi bạn cúi cháo mọi người, tôi còn dụi mắt để xem mình có nhầm không. Ủa, mà mới đây tôi còn thấy một người già, một cô bé và rõ ràng cả con sói xám nữa cơ… Thế mà tất cả chỉ mình bạn Trang thôi. Bạn không thay đổi y phục mà chỉ thay giọng nói. Kì lạ quá!

Ấn tượng sâu sắc nhất là lúc Quỳnh Như, lớp trưởng lớp tôi, một bạn học giỏi văn nhất trường lên đọc và ngâm bài thơ “Lượm” của Tố Hữu.

Bạn lên sân khấu với dáng điệu rụt rè bẽn lẽn. Mới ra chào mọi người mà tôi đã thấy bạn lúng túng ghê. Mấy sợi tóc mây chưa chi đã dính bết vào trán rồi…

Hôm nay bạn “diễn” thật đẹp. Chiếc váy xanh khoe đôi chân thon thả với bít tất màu hồng và đôi giày trắng. Chiếc áo trắng tinh và khăn quàng đỏ ngay ngắn trên vai, cả một chú bướm vàng bằng vải to tướng củng bệ vệ nằm yên trên đinh đầu.

Quỳnh Như bắt đầu ngâm thơ, giọng hơi run:

Chú bé loắt choắt

Cái xắc xinh xinh

Cái chân thoăn thoắt

Dáng vẻ nhút nhát ban đầu đã mất. Bạn thật tự tin. Vừa đọc bạn vừa nhảy ngó nghiêng trên sân khấu. Dáng đi của bạn thật nhanh nhẹn mà hồn nhiên. Thật là một con chim chích “Nhảy trên đường vàng”. Giọng đọc truyền cảm và vui tươi. Các từ láy được nhấn mạnh theo mỗi bước chân sáo và cái nghiêng người đu đưa của Quỳnh Như.

Rồi bạn dừng lại như đang gặp người nào. Sau đó là giọng kể thật hồn nhiên của một lời tâm sự. Bạn vừa cười vừa kề như thể có một người chú ở trước mặt.

Cháu làm liên lạc

Vui lắm chú à…

Thoắt chốc, giọng của bạn đã chuyển sang lối nói mói. Không một ai buồn cười khi bạn nghiêm mặt mà đĩnh đạc, rắn rỏi: “Thôi, chào đồng chí”… Quỳnh Như nghiêng người lại, giơ tay ra chào nhưng ánh mắt lại đượm vẻ tinh nghịch.

Và bây giờ, giọng của Quỳnh Như trầm hẳn xuống. Tiếng nhạc ngừng hẳn. Sân khấu như thu nhỏ lại bởi một vòng ánh sáng nhạt bao quanh người biểu diễn. Cô bé vui tươi giờ đây u buồn và giọng đọc thơ trầm lắng đau xót. Bạn ấy đang diễn tả cái chết của Lượm:

Bỗng lòe chớp đỏ

Thôi rồi Lượm ơi

Chú đồng chí nhỏ

Một dòng máu tươi

Vẻ hốt hoảng, bàng hoàng hiện lên trên mặt Quỳnh Như. Giọng ngâm của bạn như có tiếng nức nở nghẹn ngào. Dưới ánh sáng dịu của đèn, tôi thấy đôi mắt của Như long lanh ngấn nước.

Cả phòng im phắt như đang tưởng niệm cái chết của Lượm. Nghe đâu đây tiếng sụt sùi của vài bạn gái đa cảm. Nhìn lên mẹ, tôi thấy mẹ cũng ngồi bất động như một pho tượng. Tự dưng, mắt tôi cay cay… Quỳnh Như đang siết chặt bàn tay, ánh mắt rừng rực lửa hận như nòi cùng người chết:

Cháu nằm trên lúa

Tay nắm chặt bông…

Và giọng bạn bỗng dài ra: Lượm ơi, còn không?

Thật kì diệu, trong lúc tâm hồn mọi người đang bị đè nặng đến ngạt thở thì hình ảnh của Lượm lại vui tươi, hồn nhiên xuất hiện. Nhạc lại trỗi dậy. Ảnh sáng lại rực rỡ và Quỳnh Như lại nhảy chân sáo với cái đầu nghiêng nghiêng bún tóc. Ôi! Lượm đâu chết, Lượm đã được tại sinh:

“Chú bé loắt choắt

Cái xắc xinh xinh”…

Giọng đọc tuy không to hơn, không vui hơn như đoạn đầu, nó không buồn mà thật đằm thắm, rắn rỏi. Tình cảm vói Lượm quả là đã được cô học trò lớp sáu dành cho thật trọn vẹn với tất cả hồn mình.

Khi Quỳnh Như kết thúc tiết mục, cúi xuống chào mọi người thì những tràng pháo tay tán thưởng vang lên như sấm. Những bó hoa được các cô chú Nhà Văn hóa đưa lên trao tặng. Quỳnh Như lại bẽn lẽn run run nhận những bông hoa đó.

Chúng tôi ra về và ai cũng có cảm tình với Quỳnh Như. Mẹ tôi cứ khen bạn ấy hoài khiến tôi thật mắc cỡ. Bởi học lớp sáu rồi mà tồi vẫn còn đọc ề à và lặp. Tôi tự hứa vói minh là sỗ siêng năng tập đọc nhiều hơn. Và biết đâu sẽ có một ngày mẹ tôi lại chẳng tâm tắc và tự hào: “Con mẹ đọc hay quá!”

Nguồn: Tài liệu văn học