Kể lại một buổi tối ấm cúng của gia đình em

Kể lại một buổi tối ấm cúng của gia đình em

Một đêm trăng sáng, bà kể chuyện đời xưa cho mọi người nghe. Em hãy kể lại kỉ niệm về cảnh gia đình ấm cúng đó.

Hôm nay là một đêm trăng rằm tuyệt diệu. Gió từ biển thổi lên mát lạnh, ánh tráng đeo bám vào những chiếc lá ánh ngời ngoài vườn va vào nhau nghe lao xao, lao xao. Tôi mở tung tất cả những cánh cửa sổ. Cùng với gió, trăng tha hồ tràn vào nhà soi những khoảng không gian tối trờ nên rực rỡ.

Lúc đó gia đình tôi vừa ăn xong bữa cơm tối. Mẹ đang bận dọn dẹp. Ba ngồi trên chiếc ghế trầm ngâm cuốn điếu thuốc như con sâu kèn. Còn nội thì vừa bỏm bẻm nhai trầu và đưa võng. Thằng Tuấn, em trai tôi thì nằm trong lòng bà ngọ nguậy như không muốn rời võng. Tôi ngồi trên chiếc ghế mây ở hiên mải mê nhìn cảnh vật. Không gian như mát dịu hẳn đi khi bầu trời xanh thẳm đến vô cùng, những đợt gió cứ lùa trăng đi và tấp vào những đám cây ngoài kia những đợt sóng vàng lóng lánh… Nội tôi cũng nhìn trăng, bà chỉ lên những hình đen đen trên đó và đố chị em tôi đó là cái gì. Nhìn hoài mà chúng tôi chẳng biết là cái gì cả. Em tôi cho rằng đó là những dãy núi, còn tôi lại thấy giống như một bầy súc vật chẳng ai chăn dắt…

Bà tôi nói rằng: “Thế các cháu chưa hề nghe câu chuyện “Chú Cuội cung trăng” ư? Thằng em tôi nhanh nhảu: “Chưa, chưa nội ơi. Nội kể cho chị em cháu nghe đi. Ở trên ấy mà cũng có người hả nội?”

– Ừ, để thong thả nội nhớ lại rồi nội kể cho nghe. Còn việc câu chuyện này có thật hay không thì nội không dám chắc. Nội càng được nghe bà cố của các con kể lại mà thôi.

– Ồ, nêu bà cố mà kể thì chắc chắn lắm, rồi, Chúng con rất tin là có người ở trên ấy đó – Tuấn ngoảnh sang tôi để lấy sự đồng tình – Phải không chị Hà? – Tôi khe gật đầu. Chúng tôi nhìn ba xem ba tỏ thái độ ra sao? Chỉ thấy người cười tủm tỉm, khuôn mặt khuất trong bóng tối, chỉ khi điếu thuốc sáng lên chúng tôi mới nhìn thấy nụ cười.

Nội tôi bỏm bẻm nhai xong miếng trầu rồi bắt đầu kể. Cái miệng móm của bà trông hiền từ và dễ thương làm sao. Nội như một bà tiên hiền hậu vạy. Giọng kể của nội thật là hấp dẫn, chúng tôi cũng bị cuốn hút theo. Điếu thuốc trên tay ba tôi cũng không còn lập lòe nữa. Chắc ba cũng đang theo dõi câu chuyện say mê không kém chúng tôi. Mọi vật đều im lặng, chúng tôi như chơi vơi lạc vào một thuở xa xôi nào. Chúng tôi đến với cánh rừng nơi Cuội đi đốn củi, rồi lại thấy Cuội cùng cây đa bay lên cung trăng …

Thật là một niềm hạnh phúc dễ chịu. Mẹ tôi đã ngồi bên tôi tự lúc nào. Cả nhà ngồi nghe nội kể một cách say mê. Câu chuyện hấp dẫn thật đấy, nhưng với tôi, cái không khí giản dị và ấm cúng của gia đình lặng lẽ gieo vào lòng tôi một niềm vui trọn vẹn…

Chuyện nội kể xong rồi mà chúng tôi vẫn như chưa thấy hết. Chúng tôi ngồi im lặng ngắm vầng trăng huyền bí. Ô, thì ra những mảng đen trên ấy đâu có phải như những phỏng đoán của chúng tôi.

– Em nhìn thấy rồi, chị Hà ơi… – Tuấn đang đứng ngoài sân nói vọng vào – Chị coi kìa, chú Cuội đang đi lại bên gốc đa kia kìa. Ô, chú ăn mặc sao mà lạ quá. Chú đang ngồi nơi tảng đá, lưng tựa vào gốc đa nhìn em, chị có nhìn thấy không chị Hà?…

Tôi cố nhìn nhưng không thấy như vậy. Trăng vẫn ngời ngợi, vẫn tuôn ánh sáng xuống trần gian. Và kìa, trăng đã soi rõ chiếc võng nội đang nằm. Tóc nội trắng lấp lánh dưới ánh tráng. Chúng tôi nhìn nội, nội mỉm cười và lấy tay trỏ vào miệng móm của mình. Nội muốn nói với hai chị em tôi là nội không nói chuyện được vì bận nhai trầu.

Những kỉ niệm giản dị và ấm cúng như vậy sẽ luôn luôn theo tôi đi trong cuộc đời. Tôi thầm nguyện ước nội tôi sẽ ở mãi với chúng tôi, và nội tôi đừng có già thêm nữa. Để những đêm như đêm nay, nội bỏm bẻm nhai trầu và kể cho chúng tôi những câu chuyện ngày xưa tuyệt diệu.

Nguồn: Tài liệu văn học