Kể lại một kỉ niệm đáng nhớ của em văn 6

Kể lại một kỉ niệm đáng nhớ của em văn 6

Em hãy kể lại một sự việc để lại trong em kỉ niệm khó quên trong năm học vừa qua.

Chúng tôi đạp xe đi theo đường nhựa núi Cốc mãi cho đến khi đến đường đất thì phải men theo đường dòng sồng Cầu biếc xanh. Con đường đất đỏ một bên là những quả đồi đầy hoa dại hồng, trắng, tím, vàng. Nếu như dòng sông quạt mát cho chúng tôi thì những đồi sim, mua là nơi chúng tôi nghỉ chân để thấm sâu hương cỏ và hơi mát của dòng sông. Chúng tôi bỏ xe đạp, thi nhau chạy lên đồi hoa. Chợt nhìn xuống chân, tôi bắt gặp những bông hoa mua đất hồng hồng be

bé. Dưới chân chúng tôi có những bông hoa mua bị dẫm rách làn cánh mỏng. Tôi hái một bông hoa tươi và nhìn thấy những cánh hoa run run.

Mỗi chúng tôi hái được một bó to những cành hoa sim hồng nhạt và những chiếc nụ xinh xinh. Tôi đi dọc theo triền đồi lốm đốm những cụm hoa và được phủ bởi tấm thảm guột xanh bóng. Nhìn xuống dưới kia, ánh mắt tôi tỏa ra một vùng rộng lớn, trời nước, núi đồi, cỏ dại…

Xa xa, vài ngôi nhà nép mình sát đồi như tìm một chỗ dựa giữa cảnh hoang sơ tự nhiên này. Ngay lúc đó, những hình ảnh hiện lên dồn dập trong tâm trí tôi. Một hàng tre, một căn nhà gỗ sàn gạch và vẳng tiếng cười đùa trong trẻo. Trước mắt tôi, bà đang cười với ánh mắt hiền từ muôn thuở với những đứa cháu bà hết lòng thương yêu. Mắt tôi lim dim. Có phải cảnh nơi đây làm tôi hồi tưởng lại cảnh làng quê, khi tôi về chơi nhà bà suốt những tháng hè năm lớp 6. Cũng có những nắng trưa, tôi theo chú đi hái sim chín mãi trong ngàn xa, mặt trời nắng gắt… Rồi những chiều, tôi cùng các em ra ngắm dòng sông Lam êm đềm và những cánh cò thấp thoáng trên bãi phù sa giữa dòng sông. Những cảnh ấy lướt nhanh trong tôi để tiếp đến cảnh một buổi trưa đầu mùa hè, tôi ngồi vắt vẻo trên một cành đại đọc sách. Ở cây bên kia, Hà cũng đang hát câu gì đó. Trên bầu tròi, mây trắng lan ra rồi được gió phân phát đi khắp nơi.

Nhưng tiếng reo của Lan đã làm tôi bừng tỉnh. Tôi lặng ngắm những bông hoa chói li ti chấm trắng. Thế là tất cả đã lần lượt qua đi theo thời gian. Còn bây giờ là đến cuộc đi chơi này. Nếu như tất cả kỉ niệm là những giọt mưa đậu trên chiếc lá thời gian xanh mướt thì tôi sẽ hứng lấy và cất giữ ở một nơi bí mật chỉ riêng tôi biết mà thôi. Nhưng nếu thật sự tất cả là những giọt nắng thì tôi không thể nào hứng được. Song tôi sẽ xòe tay để những hạt nắng ngấm vào da thịt và sẽ nhìn lại những kỉ niệm xưa không phải bằng đôi mắt mà là cảm nhận trong tâm hồn. Và, như các bạn thấy đấy, kỉ niệm bao giờ cũng đi qua như những giọt nắng chói ngời nhất đó sao. Bỗng dưng mắt tôi ươn ướt. Song, chỉ một giây thôi. Tôi lại hái hoa sim ra sông cùng các bạn thả. Nhìn làn nước trong xanh điểm nhửng bông hoa hồng nhạt, chúng tôi liên tưởng tới những đóa sen trên hồ. Bỗng tôi thầm hỏi: Những bông hoa ấy sẽ trôi về đâu, dưới lòng sông xanh kia sẽ có những gì? Giá mà tôi khám phá ra được nó! Rồi nhìn lên bầu trời râm mát bởi những nệm mây trắng, tôi vẫn tò mò muốn biết sau tầng mây kia là gì? Ở, trên đó có hoa đồng cỏ nội như chúng tôi không? Ôi, những điều bí mật!

Chợt cô giáo bảo: “Muộn rồi, cô trò mình chuẩn bị về” khiến chúng tôi ngơ ngẩn. Cả lớp ngồi ven bờ đê để chia tay những dòng sông và nhửng quả đồi. Chũng tôi nghe cô kể chuyện, và ai ai cũng muốn nằm thêm chút nữa như muốn đón chờ hoàng hôn.

Nguồn: Tài liệu văn học