Kể lại một lần em bị mắc lỗi

Kể lại một lần em bị mắc lỗi

Em hãy kể lại một lần em bị mắc lỗi. ( Bài làm văn của học sinh giỏi trường THCS Cổ Bì – Hải Dương)

“ Đánh kẻ chạy đi chứ không ai đánh người chạy lại” câu nói đó của ngoại không bao giờ tôi có thể quên được, đó là một lời dạy, lời nhắc nhở để tôi cố gắng trở thành một người tốt hơn. Nhớ ngày hôm đó, tôi đã nói dối bà và mẹ để được nghỉ học khiến tôi xấu hổ và thấy hối hận vô cùng.

Gia đình chúng tôi có bốn người là bà nôi, bố mẹ và tôi. Nhưng bố tôi thường đi làm xa nên trong nhà chỉ có bà và mẹ con tôi. Bà và mẹ tôi rất hiền, đi đâu bà và mẹ cũng thường đi chung từ đi chợ đến khi đi thăm họ hàng. Chúng tôi luôn hòa thuận và sống ấm cúng như thế. Bà và mẹ luôn ân cần dạy dỗ, chăm sóc và yêu thương tôi. Nhưng tôi lại….Sao tôi lại có thể khiến bà và mẹ buồn như thế chứ.

Hôm đó, là một ngày thứ 6 đẹp trời, không khí trong lành, như mọi hôm tôi sẽ đi học từ buổi sáng và trưa về rồi lại đi học thêm buổi chiều. Sáng thứ 6, bà và mẹ đã ra ngoài từ rất sớm để kịp hôm họp chợ cuối tuần. Tôi biết bà và mẹ sẽ mua sắm rất nhiều đồ ăn tươi ngon, thơm ngọt và nhất định sẽ mua cho tôi một quả dừa xiêm to bự để tôi thưởng thức khi đi học về. Vì thế, sau khi tan học xong tôi đã phi thật nhanh để về nhà để thưởng thức món nước dừa mát lạnh ngọt thanh đó. Đúng lúc đó, cu Tin con Cậu Dương từ Hà Nội về nhà tôi chơi. Tôi rất thích cu Tin vì trông em rất đáng yêu và ngỗ nghĩnh. Nên tôi đã suy nghĩ mông lung và quyết định ở nhà để chơi đùa với cu Tin. Nhưng làm cách nào và sẽ nói với bà và mẹ như thế nào đây? Môn toán mình đã yếu rồi, nếu giờ nghĩ bà và mẹ biết sẽ rất buồn nhưng cu Tin đến chiều là về rồi…? Và rồi tôi đã….

– Mẹ ơi, cô giáo mới gọi điện thông báo chiều nay cô có việc bận nên cho nghỉ học ạ!

– Thật hả, vậy thì con chơi với cu Tin, mẹ và bà làm đồ ăn mời cậu nhé con. Mẹ tôi từ dưới bếp nói lên

– Dạ…………..!

Thế là cả chiều đó tôi được ở nhà, tôi dẫn cu Tin lượn lờ khắp từ đầu xóm đến cuối xóm trên con xe đạp xì teen của tôi. Rồi tôi dân cu Tin vào trong vườn chơi trò mẹ con, rồi đi hái quả ăn. Tôi đã bày nhiều trò chơi rất vui. Chúng tôi chơi đến khi thấm mệt thì đi vào nhà. Mẹ dặn tôi và cu Tin đi tắm rửa sạch sẽ rồi vào ăn cơm. Tôi vui vẻ thực hiện

Tối hôm đó, sau khi cậu và cu Tin về mẹ gọi tôi lên phòng và nói nhỏ, “hôm nay con có gì giấu mẹ không”. Tôi chột dạ, lo lắng lắm. Nhưng vẫn nói với mẹ rằng “ Con không có ạ”.

“Cô giáo mới gọi điện hỏi mẹ sao hôm nay con vắng học, mẹ nói với cô là con bị ốm, lúc đó bà rất giận con biết không. Con có bao giờ nói dối bà và mẹ đâu, sao hôm nay con lại, mẹ rất buồn, rất thất vọng về con”.

Ánh mặt me tôi có một nỗi buồn miên man, mẹ thở dài, đôi mắt như trào lệ. Tôi cảm thấy hối hận, cảm thấy bản thân thật hư hỏng. Chỉ muốn cho quay ngược lại thời gian. Hai hàng nước mắt tôi lăn dài, một lúc sau thấy mẹ khóc, tôi không kìm được và khóc to thành tiếng, luôn miệng nói:

“ Con xin lỗi, chỉ vì con muốn chơi với cu Tin nên con mới nói dối mẹ, con sợ mẹ không cho con nghỉ”. Tôi cũng vội chạy xuống phòng bà và nói trong nước mắt

“ Cháu xin lỗi bà, cháu sai rồi, bà tha lỗi cháu nhé, cháu hứa sẽ không như thế nữa, không hư nữa đâu ạ”. Bà xoa đầu tôi và nói:

“ Bà đã rất giận cháu, nhưng cháu biết lỗi là tốt, cháu phải nhớ, dù làm gì thì cũng phải xin phép bà và mẹ, xin phép người lớn, không được dối gian. Cháu cũng phải nhớ rằng Đánh kẻ chạy đi chứ không ai đánh người chạy lại. Nên khi cháu sai, cháu phải biết sữa sai, phải biết hối cải, thì không ai trách cháu, mọi người sẽ tha lỗi cho cháu”

Hôm đó cả nhà tôi tuy ngập tràn trong nước mắt nhưng vẫn cảm thấy hạnh phúc. Tôi nhận ra nhiều điều qua sự việc này. Tôi tự hứa với bản thân sẽ không bảo giờ làm việc gì sai trái nữa, sẽ không bao giờ nói dối mọi người. Vì tôi không muốn những người thân yêu nhất của tôi phải khóc, phải cảm thấy đau lòng. Con yêu bà, con yêu mẹ nhiều lắm.