Cảm nghĩ của em về bài thơ Qua đèo ngang

Cảm nghĩ của em về bài thơ Qua đèo ngang

Cảm nghĩ của em về bài thơ Qua đèo ngang

Bài thơ Qua đèo ngang của Bà Huyện Thanh Quan là một tác phẩm nổi tiếng, viết khi bà trên đường vào Phú Xuân, qua đèo Ngang thấy đây là một nơi có phong cảnh hữu tình nên đã viết nên bài thơ với giọng điệu nam mác và hồn thơ tinh tế, điêu luyện.

Khi viết nên bài thơ này, Bà Huyện Thanh Quan đã miêu tả nên một bức tranh phong cảnh thiên nhiên mộc mạc, giản dị nhưng không kém phần tinh tế, từ đó bộc lộ những tâm trang đang chất chứa trong lòng của tác giả, sự cô đơn và một chút nuối tiếc về thời kỳ huy hoàng dần qua đi.

Bài thơ được tác giả viết theo thể thất ngôn bát cú đường luật, chỉ với hai câu đề, tác giả đã khái quát cho người đọc thấy toàn bộ phong cảnh và thời gian khi đến Đèo Ngang. Với cách mở đầu tự nhiên và rất thật này sx làm cho người đọc cảm giác như bà chỉ vừa thuận chân bước tới nơi đây và tức cảnh sinh tình với khung cảnh giản dị mà đẹp ấy.Hình ảnh thời gian “bóng xế tà” gợi cho ta một nỗi buồn man mác, không gian mênh mông khiến chúng ta nghĩ đến thời khắc kết thúc một ngày sắp qua đi, trong thời khắc hoàng hôn buồn đến ma mị như vậy Bà Huyện Thanh Quan đã điểm xuyết một vài hình ảnh cỏ cây của thiên nhiên vào. Với phép liệt kê “cỏ, cây, đá, hoa” được nhân hóa qua hoạt cảnh “chen” khiến cho khung cảnh nơi đây trở nên sinh động. Những loài cây cỏ thiên nhiên đua nhau sinh sôi tràn sức sống, tuy rằng nhỏ bé nhưng chúng có sức mạnh mãnh liệt.Trong ánh chiều tà buồn rượi bắt gặp những hình ảnh của sự sống như vậy khiến chúng ta càng có nhiều suy nghĩ.

Hai câu thơ tiếp theo (câu thực) tác giả phóng tầm mắt từ trên đèo cao nhìn xuống xung quanh, xa xa thấp thoáng có bóng dáng của con người. Hình ảnh “tiều vài chú, lác đác, chợ mấy nhà” xuất hiện càng khiến khung cảnh buồn trở nên hiu hắt, trống trải. Biện pháp đảo ngữ và từ láy trong 2 câu thơ đã thể hiện rõ hơn sự hiu quạnh, tất cả đều rất nhỏ bé so với đèo ngang hung vĩ.

Nỗi buồn thê lương được khắc họa rõ nét qua hai câu luận. Câu thơ mượn tích xưa khi vua thục bị mất nước hóa thành con cuốc. Tiếng kêu cuốc cuốc khắc khoải nghe bi ai, khiến bóng chiều tà càng thêm vắng lặng.Cảm xúc của nhà thơ được thể hiện rõ nét về nỗi thương nhà, nghệ thuật chơi chữ đồng âm khiến cảm giác tiếc thương đó càng trở nên mãnh liệt, đó cũng là lòng yêu nước của tác giả.

Hai câu kết khép lại trong khung cảnh thiên nhiên hung vĩ của Đèo Ngang. Cảnh vật như khiến tác giả không muốn rời đi vì sự hung vĩ tuyệt vời của thiên nhiên như níu chân người thi sĩ. Nỗi cô đơn trong lòng lại càng dâng lên đến khó tả, cảnh thiên nhiên rộng lớn bao nhiêu thì nỗi lòng người thi sĩ lại chất chứa nhiều bấy nhiêu. Đọc câu thơ kết hợp nhịp điệu chậm rãi khiến ta cảm thấy đây như một tiếng thở dài của nhà văn, nuối tiếc những gì sắp qua.

Tác giả đã mượn những câu từ tinh tế để trút bỏ nỗi lòng của mình với độc giả, ngoài thể hiện một bức tranh thiên nhiên đượm buồn hung vĩ thì tâm trạng nuối tiếc cũng như lòng yêu nước cũng được thể hiện một cách suất sắc trong bài thơ “Qua đèo ngang”