Em hãy tả cảnh đẹp ở vùng cao nguyên đồi núi mà em đã có dịp tham quan

Em hãy tả cảnh đẹp ở vùng cao nguyên đồi núi mà em đã có dịp tham quan

Đề bài: Em hãy tả cảnh đẹp ở vùng cao nguyên đồi núi mà em đã cố dịp tham quan.Bài làm tả cảnh đẹp của Đà Lạt sương mù của một học sinh lớp 7 tại Hà Nội.

BÀI LÀM

Đà Lạt sương mù! Chỉ nghe nhắc đến tên thôi là ta đã hình dung được phong cảnh nên thơ hữu tình ở thành phố cao nguyên nổi tiếng này rồi. Cho nên được nghỉ mát ở Đà Lạt là điều thú vị của tất cả mọi người.

Khi chiếc xe vừa đi đến địa phận của tỉnh Lâm Đồng là ta đã cảm thấy khoan khoái ngay bởi khí hậu mát lạnh của nó. Những con đường mỗi lúc một lên cao, tốc độ xe cũng giảm dần bởi phải lên dốc, qua đèo.

Hai bên đường cảnh vật thật hùng vĩ. Một bên là vách núi, một bên là thung lùng sâu, cây cối rậm rạp. Lần đâu tiên đến đây mấy ai mà không khỏi lo sợ.

Cảnh Đà Lạt cuốn hút em không phải là những dinh thự cổ kính hay những ngôi biệt thự sang trọng kiến trúc lâm thời, không phải là thành phố đông nghẹt cả du khách, mà Đà Lạt làm em say mê chính bởi vẻ đẹp hùng vĩ của những dòng thác: Thác Prenn tưới nước ào ạt sủi bọt trắng xóa như những tràng pháo tay kéo dài đón khách tứ phương đến thăm Đà Lạt. Thác Datanla từ xa nghe tiếng suối róc rách vui tai mà phải trèo lên, tuột xuống hàng mấy trăm thước mới tới trung tâm của thác. Đến được đây gối mỏi, chân run, nhưng cảnh đẹp và không khí mát lạnh của hơi nước tỏa ra làm ta quên mệt mỏi. Dòng thác Camli thì thật hiền hòa. Một dòng suối nhỏ chảy qua. Ở đây vẻ đẹp của thiên nhiên được bàn tay của con người trang điểm nên càng thu hút được mọi người. Nhưng có lẽ uy nghi nhất là thác Đambri. Lần đầu đến đây em có cảm giác như mình lạc vào cảnh tiên. Từ trên cao nước tuôn xuống trắng xóa lấp lánh ánh bạc. Hơi nước tỏa khắp nơi. Nước như tấm lụa trắng bay hay là một dòng bạc đang chảy? Em thật sự cảm thấy con người thật nhỏ bé trước thiên nhiên. Nước phun như mưa rơi lên tóc, lên vai áo ấm của mọi người, lấp lánh như những hạt kim cương nhỏ li ti. Leo lên những bậc tam cấp mỏi cả chân là đầu nguồn của dòng thác, ta lại gặp một dòng sông nhỏ. Bắc ngang qua là một cái cầu treo thật đẹp. Cảnh vật ở đây vừa hùng vĩ, vừa nên thơ hữu tình. Từ đó em mới hiểu ra tại sao những người đi Đà Lat về thường nói với nhau rằng: “Đến Đà Lạt mà không ghé Đambri thì xem như chưa biết thế nào là cảnh đẹp của thác, thật là uổng phí một chuyến đi”.

Bên cạnh vẻ hùng vĩ, uy nghi của thác, Đà Lạt lại kiêu sa mĩ miều bởi những màu sắc rực rỡ đầy quyến rũ của các vườn hoa. Nơi đây đúng là xứ sở của hoa hồng đủ loại, đủ màu sắc, lại thêm cúc, bất tử, loa kèn, hoa tuy lip, lay ơn và các loại hoa khác nữa. Nó tô điểm cho Đà Lạt thêm đài các, quí phái như một nữ hoàng. Dường như nhà ai cũng có hoa. Nơi nào cũng có hoa, cả hoa dại bên đường cũng làm đẹp mắt mọi người.

Vẻ đẹp nổi bật ấy lại được làm nên bởi cái phông màu xanh của cây cỏ, của rau quả. Đồi Cù như thảm cỏ nhung mịn màng, những triền đồi quanh thành phô là cả một màu xanh của rau cải. Bên đường trong các vườn hoa, các biệt thự là những hàng liễu rũ. Ở thung lũng Tình yêu là cả những đồi thông bạt ngàn…

Sau một chuyến tham quan thành phố cao nguyên Đà Lạt, em cứ xao xuyến mãi trong lòng. Hình ảnh những dòng thác, những vườn hoa, những đồi thông như ở mài trong tâm trí em. Ôi Đà Lạt mến yêu!

Nguồn: Tài liệu văn học