Phát biểu cảm nghĩ của em về một món quà (kỉ vật) mà em được tặng

Phát biểu cảm nghĩ của em về một món quà (kỉ vật) mà em được tặng

Cảm nghĩ về một kỷ vật (hoặc món quà) mà em được tặng.Bài làm văn của một bạn học sinh lớp 7 tại TPHCM.

Trong suốt mấy năm ngồi trên ghế của trường tiểu học, em đã quen với sự có mặt của Huyền Trang. Hai đứa không chỉ thân thiết mà hơn thế còn gắn bó với nhau như hình với bóng. Vậy mà đến giữa lớp 5, Huyền Trang buộc phải chuyển đi trường khác. Thế là từ đấy, em chỉ có thể tưởng tượng đến cô bạn có đôi bím tóc đuôi sam qua cây bút mà thôi.

Bố Huyền Trang chuyển đến cơ quan mới, thế là bạn cùng cả gia đình cùng phải chuyển đi. Ngày chia tay hai đứa nước mắt nhạt nhòa. Mãi một lúc sau, Huyền Trang mới nói; “Bọn mình thân thiết với nhau, hôm nay chia tay mình tặng Linh chiếc bút kim tinh. Vật này đã gắn bó với nhau sâu sắc nhất. Cậu hãy giữ lấy và hãy luôn nhớ về tình bạn của chúng mình”. Em nức nở nhận vật kỷ niệm và chỉ kịp dúi chú búp bê nhỏ, vật mà em đã chuẩn bị từ mấy ngày qua, vào tay của Huyền Trang rồi chạy mất.

Huyền Trang đã đi, em đem chiếc bút kia rửa sạch rồi đặt trang trọng ngay trước bàn học của mình. Lúc nào nhớ bạn, em lại đem chiếc bút ra ngắm say sưa đến hàng giờ. Ngày nào em cũng làm như thế. Và cứ như vậy, những kỷ niệm ngày xưa mà em và Huyền Trang đã có dường như vẫn còn nóng hổi.

Chúng em vẫn giữ liên lạc với nhau, ở trong kia Huyền Trang vẫn là một học sinh giỏi và thành tích của bạn vẫn khiến em cảm phục và an tâm. Thế nhưng nhiều lúc em vẫn giận chính mình bởi mình còn chưa thực sự cố gắng để xứng với lòng tin của Huyền Trang. Vậy là bước sang lớp 6, em quyết định đem chiếc bút kỷ niệm cửa Huyền Trang ra để viết. Em muốn từng nét chữ của mình phải được uốn nắn và nhắc nhở. Không ngờ những suy nghĩ và hành động táo bạo của em đã giúp em thực sự. Những con chữ của em trông ngay ngắn và sức học của em đã khá hơn. Tất cả bắt đầu từ việc nâng niu chiếc bút. Mỗi khi bơm mực và đặt bút viết điều gì, bao giờ em cũng ngẫm nghĩ để làm cho tốt. Và cuối cùng, sự cố gắng của em đã được trả công xứng đáng.

Bước sang lớp 7, em đã có mặt trong danh sách những học sinh học tốt nhất của lớp mình. Thế mới biết nếu bạn giữ một kỷ vật trong tay, thay vì chỉ nâng niu nó, bạn hãy biến nó thành một vật đụng thì nó sẽ càng ngày càng có ý nghĩa hơn. Chiếc bút kim tinh mà Huyền Trang để lại như là một chất keo gắn kết thần tình tình bạn của chúng em. Em càng học tốt thì lại càng quý trọng chiếc bút và càng hiểu sâu sắc hom tình bạn của mình đối với cô bé nhà bên thời tiểu học.

Câu chuyện về chiếc bút giờ đây đã không chỉ còn là bí mật của em với Huyền Trang. Nó đã thành niềm vui của cả lớp 7A. Tụi con trai ở lớp biết em rất quý chiếc bút này nên chúng đã bày ra một trò tinh nghịch, chiếc bút bị giấu đi làm em khóc suốt hai ngày. Nhưng thú thực, chính trò chơi của tụi con trai đã khiến tình cảm mà em dành cho chiếc bút càng thêm sâu sắc.

Xin cảm ơn Huyền Trang về kỷ vật mà cậu tặng cho mình. Không ngờ vật kỷ niệm nhỏ mà ý nghĩa của nó lại lớn lao đến thế. Huyền Trang ơi! Cậu hãy càng ngày càng học hành chăm ngoan nhé! Còn mình, mình hứa sẽ làm cho kỷ vật của chúng mình ngày một có ý nghĩa nhiều hơn.