Phân tích đoạn trích Trong lòng mẹ của Nguyên Hồng văn 8

Phân tích đoạn trích Trong lòng mẹ của Nguyên Hồng văn 8

Trong chương IV Trong lòng mẹ Trích hồi ký Những ngày thơ ấu, nhà văn Nguyên Hồng có viết: Phải bé lại và lăn vào lòng một người mẹ (…), mới thấy người mẹ có một êm dịu vô cùng. Hãy phân tích chương Trong lòng mẹ để làm sáng tỏ ý tưởng ấy.

Trong lòng mẹ là chương IV hồi ký Những ngày thơ ấu nồi lên những ngày tháng đau đớn, tủi nhục tủa một em bé mồ côi bố và niềm hạnh phúc được gặp lại mẹ sau một năm trời xa cách.

Nói về niềm vui sướng hạnh phúc ấy, Nguyên Hồng thổ lộ: Phải bé lại và lăn vào lòng một người mẹ (…), mới thấy người mẹ có một êm dịu vô cùng.

Phần đầu chương IV, Nguyên Hồng thuật lại những cay đắng tủi nhục thời ấu thơ của mình. Bố mất, mẹ đi bước nữa chửa đẻ với người khác… Mẹ bé Hồng phải tha phương cầu thực. Bé Hồng và em Quế sống thui thủi cô đơn, ăn chực nằm chờ giữa sự ghẻ lạnh, cay nghiệt của những người họ hàng bên nội giàu có. Bà cô thật ghê tởm, bịa ra, moi móc mọi điều xấu xa về người mẹ của bé Hồng, nào là ăn vận rách rưới, mặt mày xanh bủng, ngồi bên rổ bóng đèn cho con bú, thấy người quen thì xấu hổ vội quay đi, lấy nón che…. Bà cô cười rất kịch, giọng nói cay độc và tàn nhẫn cố ý gieo rắc vào đầu óc non nớt của đứa cháu những hoài nghĩ, để li gián tình mẹ con, âm mưu làm cho đứa con khinh miệt và ruồng rẫy mẹ mình.

Nỗi đau đớn của Bé Hồng không thể nào kể xiết. Lúc thì lòng thắt lại, khóe mắt cay cay. Lúc thì nước mắt ròng ròng rớt xuống hai bên mép rồi chan hoà đầm đìa ở cằm và ở cổ. Nghe người cô nói xấu mẹ mình, bé Hồng cười dài trong tiếng khóc rồi cổ họng nghẹn ứ khóc không ra tiếng. Tuy vậy, bé Hồng vẫn thương mẹ. Em ghê sợ bà cô tàn nhẫn, em căm thù những cổ tục, những thành kiến tàn ác, em muốn vồ ngay lấy mà cắn, mà nhai mà nghiến cho kỳ nát vun mới thôi. Em vẫn giữ trọn vẹn tình thương yêu và lòng kính mến đến…. Qua đó, ta càng thấy tâm hồn của đứa con trong sáng biết bao. Lòng hiếu thảo của đứa con đối với mẹ hiền trong bi kịch gia đình vẫn sáng trong như ngọc. Trong tự truyện của tác giả Thời thơ ấu đầy nước mắt mà chân thực, nhất là khi ông nói đến tình thương mẹ.

Người mẹ có một êm dịu vô cùng…. Người mẹ đã trở về đúng ngày giỗ để làm trọn đạo lý và tự khẳng định tư cách người vợ, người mẹ trong gia đình. Mẹ đem về cho hai con nhiều quà. Tan học, trên đường về nhà, bé Hồng gặp lại mẹ sau một năm dài xa cách. Em gọi rối rít: Mợ ơi! Mợ ơi! Mợ ơi! Cảnh hai mẹ con gặp lại nhau mừng mừng, tủi tủi. Mẹ cầm nón vẫy… mẹ kéo tay con, xoa đầu con, hỏi… Con òa lên khóc nức nở, mẹ cũng sụt sùi theo…

Con sung sướng ngắm nhìn gương mặt thương yêu của mẹ, tự hào vì mẹ vẫn tươi sáng, đôi mắt trong, nước da mịn, gò má màu hồng. Bé Hồng được sống trong những giây phút hạnh phúc nhất. Em được trông nhìn và ôm ấp hai hình hài máu mủ của mình. Em sung sướng đầu ngả vào cánh tay mẹ. Bao cảm giác ấm áp đã mất đi, nay lại mơn man khắp da thịt. Miệng mẹ xinh xắn nhai trầu phả ra thơm tho lạ thường. Bé Hồng vô cùng hãnh diện về mẹ. Cổ ngữ có câu: Mẫu tử tình thâm. Tục ngữ có nói: Đứa con là hạt máu cắt đôi của mẹ. Tình mẹ con là vô cùng thiết tha, sâu nặng. Phút giây gặp lại mẹ, bé Hồng nói là những phút rạo rực. Và em khẳng định ngợi ca: Phải bé lại và lăn vào lòng một người mẹ, để bàn tay người mẹ vuốt ve từ trán xuống cằm, và gãi rôm ở sống lưng cho mới thấy người mẹ có một êm dịu vô cùng.

Nguồn: Tài liệu văn học