Thuyết minh về một trò chơi dân gian

Thuyết minh về một trò chơi dân gian

Đề bài: Thuyết minh về một trò chơi dân gian

Bài làm

Với mỗi chúng ta, ai ai cũng có một tuổi thơ đáng nhớ không thể quên. Và trong quãng đời đẹp đẽ đó, chắc chắn không thể nào thiếu được những trò chơi dân gian. Không biết từ bao giờ, trò chơi dân gian đã gắn bó với tuổi thơ của biết bao thế hệ. Thế hệ này qua thế hệ khác, tất cả đều biết đến những trò chơi dân gian, cùng nhau trải qua những phút giây đẹp đẽ nhất của tuổi thơ với những trò chơi đó. Mỗi người sẽ có một trò chơi mà mình yêu thích, say mê. Với tôi, trò tôi yêu thích nhất là trò chơi trốn tìm, trò chơi mà có lẽ không một bạn nhỏ nào không biết đến.

Trốn tìm là một trò chơi rất dễ chơi, càng đông người tham gia thì lại càng sôi động, náo nhiệt. Đây là trò chơi không cần phải chuẩn bị dụng cụ hay nguyên liệu gì cả, bất cứ ai cũng có thể tham gia trò chơi. Trước tiên để chơi trò chơi, chúng ta cần phải oẳn tù tì để tìm ra người thua cuộc. Trong một nhóm đông người, người thua cuộc sẽ phải úp mặt vào tường, sau đó đếm từ một đến một trăm. Trong thời gian đó, những người còn lại sẽ tản ra, tìm chỗ trú ẩn. Chỗ trốn thường rất phong phú, có thể trong lùm cây, bụi rậm, sau nhà, sau cửa, ở bất cứ nơi đâu…. Có thể trốn riêng lẻ mỗi người một góc, nhưng mọi người cũng thường tập trung trốn thành nhóm để có sự náo nhiệt, thú vị.

Sau khi người bị bịt mắt đếm xong đến một trăm, gọi không có ai trả lời, cũng là lúc tất cả những người khác đã tìm được chỗ ẩn nấp an toàn. Người đó bắt đầu mở mắt ra, đi tìm xung quanh để bắt được những người còn lại. Từng người từng người hồi hộp, nín thở, lo sợ bị phát hiện. Có những người đắc ý, tưởng mình đã trốn được kỹ lắm rồi, cười thầm trong lòng, hoặc có những nhóm trốn cùng nhau cười rúc rích, rồi có khi lại bị phát hiện đầu tiên. Những người bị phát hiện sẽ trở thành người thua cuộc. Trong lúc người kia đi tìm, có những người nhanh chân chạy về vị trí xuất phát, đập tay vào tường loa lên, sẽ trở thành những người thắng cuộc. Những người bị bắt được sẽ phải oẳn tù tì với nhau, để tìm ra người làm cái hiệp chơi tiếp theo.

Cũng có những khi người kia tìm mãi không được người nào, cuối cùng phải hô lên “ Thôi ra đi, thua rồi”. Những người khác bắt đầu ở đâu chạy đến, với vẻ mặt vô cùng đắc chí, hả hê vì đã không bị phát hiện.

Trò chơi dân gian là thế, chơi vui lắm, mệt lắm, nhưng ai cũng cảm giác phấn khích. Những đứa trẻ đã cùng nhau vui vẻ, cùng nhau đi qua tuổi thơ như thế, tươi đẹp biết bao.

Ngày nay, xã hội ngày càng phát triển, những trò chơi dân gian đã không còn có cơ hội phát triển ở những thành phố lớn, thay vào đó là những trò chơi bằng điện tử, Ipad, thiết bị thông minh… Hiện đại thật đấy nhưng sẽ thiếu đi những nụ cười hồn nhiên, ngây thơ, những ánh mắt đầy tình cảm, trong veo của những đứa trẻ dành cho nhau. Chắc hẳn những thế hệ đi trước mỗi khi nhìn lại những ngày tháng ấy, sẽ cảm thấy thật đẹp, thật hối tiếc những tháng ngày đã đi qua biết bao nhiêu. Chúng ta hãy cùng nhau gìn giữ những thứ đã ăn sâu vào tiềm thức như trò chơi dân gian các bạn nhé!