Kể về ngày đầu tiên đi học lớp 3

Kể về ngày đầu tiên đi học lớp 3

Kể về ngày đầu tiên đi học lớp 3

Năm nay em đã là học sinh lớp 3, đã có 3 năm gắn bó với ngôi trường Tiểu học, có 3 năm đi đến trường nhưng em vẫn không quên những cảm xúc của ngày đầu tiên đi học.

Hôm đó vào thứ 2, sau ngày lễ khai giảng, cô dặn chúng em mang sách vở theo thời khoá biểu. Trước hôm đi học đầu tiên, mẹ đã mua cho em đủ bộ sách giáo khoa lớp 1, em ngắm nghía từng cuốn sách mà không thấy chán. Mẹ cũng mua cho em quần áo và dép mới. Đêm trước ngày bước vào lớp Một, em vô cùng hồi hộp, em không ngủ được sớm như mọi ngày, mẹ đã nhắc em cần ngủ sớm để ngày mai bước vào học. Nhờ có lời hát của bà mà em đã nhanh chóng chìm vào giấc ngủ hơn.

Nhưng có lẽ do cảm xúc hồi hộp nên em đã không ngủ cho tới sáng, gà gáy, em choàng tỉnh dậy, đồng hồ báo 5 giờ 30. Thấy vậy, mẹ cũng tỉnh và nấu bữa sáng cho em, trong lúc chờ đợi mẹ, em đã đánh răng, rửa mặt. Ăn sáng xong xuôi, đang ngại ngần ướm bộ quần áo mới thì mẹ nói:

– Con mặc vào đi, mẹ nghĩ là rất đẹp và phù hợp với con.

Mẹ đã giúp em sửa lại cổ áo cho ngay ngắn, mẹ dạy em từng chút một, bà, bố và chị gái đều khen em bộ quần áo vừa vặn nên em không còn ngại ngùng như lúc trước nữa.

Do sắp sách vở từ đêm qua nên em chỉ chờ mẹ đưa đến trường, mẹ đèo em trên chiếc xe đạp cũ. Ngày đầu tiên đi học, cảnh vật xung quanh như mở rộng ra trước mắt em, cây cối ven đường như đang vẫy tay chào đón. Em cảm thấy vô cùng hào hứng. Con đường mẹ đưa đi không hề bằng phẳng nhưng mẹ như một hướng dẫn viên du lịch, đã chỉ cho em nhớ từng đoạn đường gấp khúc, chỉ cho em trường Mầm Non mà em đi qua, em cũng biết trường Trung học cơ sở nằm ngay gần trường Tiểu học của em nhờ mẹ. Vì vậy mà em nhớ con đường về nhà của mình hơn.

Mải mê với con đường đến trường, tha hồ thả mình nghe tiếng chim hót, ngắm các bạn mặc trang phục sặc sỡ cũng được mẹ, bố đưa đến trường như mình trong lòng em lúc ấy cảm thấy vui sướng kì lạ. Bỗng bánh xe của em dừng lại, em nhận ra mình đã tới cổng trường. Trèo xuống xe, em không hết ngỡ ngàng vì có rất nhiều anh chị lớp trên đang nô nức bước vào lớp, em không còn sự mạnh dạn như lúc đầu, lùi lại vài bước và nắm vào áo mẹ. Mẹ quay lại nói: Mẹ sẽ đưa con vào đến tận lớp nhé! Lẽo đẽo đi theo mẹ, em thấy hồi hộp, lo sợ, hoang mang. Em tự hỏi: Mẹ đưa vào lớp rồi mẹ sẽ đi đâu? Nghĩ đến không có mẹ ở cạnh, em đã rưng rưng nước mắt, bước đi không còn nhanh nhẹn nữa. Đang chần chừ, thì từ cửa lớp, cô giáo chủ nhiệm cười tươi đưa tay ra đón:

– Ngọc Anh tới rồi đấy à? Vào lớp đi con!

Mẹ đã buông tay em và nhắc em vào lớp, em nắm tay mẹ chặt hơn, dường như đoán được tâm trạng của em nên cô đã cầm tay em, một bàn tay ấm áp, thiết tha kỳ lạ như sức hút dẫn em vào lớp. Mẹ quay trở về à hứa sẽ đón em khi tan học.

Buổi học đầu tiên bắt đầu bằng việc học chữ, em đã sớm làm quen hơn nhờ có cô giáo hiền từ, nhân hậu. Khi buổi học kết thúc, cả lớp chào cô và được cô đưa ra cổng, nhìn thấy mẹ, em đã không nhớ ra việc chào cô và chạy đến ôm choàng lấy mẹ trong niềm vui sướng.

Em rất nhớ ngày đầu tiên đi học của em. Ngày có “Mẹ dắt tay đến lớp”, có “Cô vỗ về an ủi, chao ôi sao thiết tha”…